chúng ta của trong tương lai cái gì cũng có chỉ là không có bọn họ

*
Tác giả: Quách Thái Di


nambaongu.com.vn - Cảm ơn sự xuất hiện của cậu, là lần chạm mặt gỡ tươi đẹp tuyệt vời nhất tựa như vùng khu đất khô hạn chạm chán dòng nước non lành. Khoảng trời ngày ấy sẽ không còn trong xanh quay trở về nhưng thai trời trong trái tim tôi mãi là một blue color vĩnh cửu.

Bạn đang xem: Sau này chúng ta cái gì cũng có nhưng lại không có chúng ta

***

Có người nói rằng, tất cả họ đều là tình đầu của người nào đó. Trong khoảng thời gian đó, chúng ta là mọi cô gái, nam nhi trai trong tuổi xuân xanh mỗi bước tiến vào con đường tình yêu và họ trở thành tình đầu của người nào đó. Tình đầu đẹp mắt như mơ, đẹp đến mức khiến người ta cứ vương vít hoài.

Mối tình đầu luôn tồn tại trong trái tim chúng ta. Và bạn luôn nghĩ rằng mình đã từng thương bạn đó, thương thật nhiều, những khiếm khuyết của fan đó trong mắt bạn đều đổi mới điểm xuất sắc hết. Đa số tình thân đầu đều có kết viên bi thương, là tình ái ngay từ lúc còn chưa ban đầu thì đã biết ngày chia xa. Cơ mà khi thời gian qua đi, bạn sẽ nghĩ kia là một phần kí ức đẹp tươi trong cuộc đời của mình. Về sau khi ko còn gặp lại, bạn vẫn đang nghĩ về khoảng thời hạn bạn niềm hạnh phúc cùng bạn đó, về thanh xuân rực rỡ, về các kí ức đẹp mắt nhất.

Từ thọ lắm rồi, đã bao gồm một tín đồ thật sự hết sức thương cậu. Tuy nhiên thật ko may, gió cứ thổi béo dần, thổi cho khoảng cách giữa chúng ta bay xa. Thật không dễ dàng để có thêm một ngày yêu thương nữa. Nhưng trong khi cho mang đến cuối câu chuyện, tôi vẫn mong nói lên câu “Xin chào” với cậu, thêm một đợt nữa.

Tôi yêu đương cậu bởi thứ cảm xúc trong sáng, với theo chút bướng bỉnh cùng ngọt ngào, một chút vụng về xen lẫn sợ hãi hãi. Trời cao biển lớn rộng, tuổi trẻ của tớ và cậu rồi sẽ tàn phai, kỷ niệm đã bị thời hạn ném vào một trong những góc tăm tối, bao phủ đầy vết mờ do bụi mờ mà bọn họ mãi chẳng tìm ra.

Thời gian nhiều năm đằng đẵng nhưng mà cũng thật ngắn ngủi giờ đây đã tất yêu quay lại. Năm mon ấy đang sớm trôi xa. Hầu như dòng chữ phai màu sắc mờ nhạt trở thành dẫn chứng của kí ức. Tôi cũng ko rõ điều gì khiến cho mình mãi chẳng quên được. Vẫn tồn tại nhớ rõ hình dáng năm xưa nhưng mà không thể quay về chốn cũ cũng chẳng buông được những mẩu truyện thân thuộc. Ngắm bầu trời qua sơ hở của ngón tay, tôi hoài niệm các hồi ức ngày xưa.

*

Thanh xuân ngắn ngủi tuy thế để lại cả một bảo tàng ký ức vô giá, chất cất bao vui bi hùng hờn giận, tôi trường đoản cú hỏi vì vậy liệu bao gồm đủ để khiến con tín đồ ta ghi nhớ mãi cả một kiếp bạn hay không? Ngần ấy yêu thương dấu, cũng trân quý ngần ấy năm, chỉ sợ người khác mong muốn quên ngay thức thì quên, ước ao vứt quăng quật liền vứt bỏ.

Trong cuộc sống nên thương nhị lần, một cho tuổi trẻ, một cho tháng năm. Thật tình thương một người không phải ích kỷ giữ rước kí ức của năm tháng nhưng là thành toàn cho sự biến đổi của thời gian. Suy nghĩ lại ngần ấy năm thương cậu, trong đầu óc tôi chỉ giữ lại duy tốt nhất một lời hứa hẹn rằng: “chúng tôi một mực sẽ chạm chán lại”. Nắm nhưng thời hạn lao nhanh vùn vụt, bỏ qua rồi lại vứt lỡ. Có lẽ ai oán nhất chưa hẳn ly biệt mà đó là lời hứa.

Ai cũng từng hẹn sau này chắc chắn rằng phải thật niềm hạnh phúc vậy cơ mà khi nhắm mắt thiếp đi một cơ hội rồi thức dậy đã thử qua ngay gần nửa đời người, chữ duyên vẫn không thể vẹn tròn.

Rất những lần trong giấc mơ, tôi thấy chúng tôi của trong những năm mà tổn thương không tràn chỗ khóe mắt. Cậu đứng đó, giữa khung trời ngát xanh, lá rụng bên dưới chân. Nụ cười rạng rỡ sáng bừng hơn hết nắng. Tôi cũng ngơi nghỉ đó, đầm hoa với tóc nhiều năm khẽ bay trong gió. Trái tim thuần khiết lần đầu ghi lại một người. Cả tôi cùng cậu rất nhiều không hại thiếu niên hữu hạn, cứ như vậy mà chạy về phía trước, thông qua những gian nan, demo thách. Thiết bị duy độc nhất vô nhị mà cửa hàng chúng tôi nắm giữ trong lòng bàn tay khi ấy chính là lòng dũng cảm.

Xem thêm: Các Hàm Cắt Chuỗi Ký Tự Trong Excel, Các Hàm Xử Lý Chuỗi Trong Excel Thường Dùng

Người ta thường nói sau này bọn họ cái gì cũng có, chỉ là không có chúng ta. Tôi của tuổi 18 ấy không nhọc lòng tới nhì chữ sau này, không cho là rằng shop chúng tôi làm sao mới có thể đi hết năm dài tháng rộng ấy vậy mà công ty chúng tôi đã tiếp cận cuối đoạn đường. Tôi của rất nhiều năm 25 đã biết rõ rằng chẳng cần được đợi sau này, chỉ một khắc tảo đầu, chúng tôi quay sườn lưng về phía nhau, đi về hai hướng riêng biệt, quăng quật bỏ tất cả mọi thứ. Tôi với cậu đang đi vào một vị trí mà chúng tôi sẽ không lúc nào quay trở lại như thuở ban đầu.

*

Chàng trai năm ấy, vẫn có một cuộc sống đời thường như thường, liệu gồm còn lưu giữ rõ hình bóng của mình khi xưa? Nỗi bi thảm vô tận này của mình biết buộc phải giãi bày thuộc ai đây? Hồi ức về toàn thể quãng thời gian lấp lánh hiện ra rõ rệt hơn khi nào hết. Bờ vai cậu vào năm 18 là bờ vai mà tôi hy vọng tựa vào nhất. Niềm vui cậu phải chăng thoáng thân muôn ngàn tia nắng quà ươm, tôi cứ ngỡ là dành riêng trao tôi.

Cảm ơn sự mở ra của cậu, là lần chạm chán gỡ tươi đẹp tuyệt vời nhất tựa như vùng đất khô hạn chạm mặt dòng nước non lành. Khoảng trời ngày ấy sẽ không trong xanh quay trở lại nhưng bầu trời trong thâm tâm tôi mãi là một greed color vĩnh cửu.

Rồi một ngày làm sao đó, tôi vẫn học được cách dừng lại đúng thời điểm để chưa hẳn đau nhiều. Học tập được phương pháp buông vứt những thứ mà lại mình từng theo xua một cách thờ ơ và vơi nhõm. Giá như cậu có một ít thương tôi dẫu chỉ là một chút thôi thì tôi vẫn sẽ tràn trề nhiệt tiết mà liên tiếp thương cậu. Nhưng lại cuộc đời không tồn tại nếu như nên chúng ta dừng lại sinh sống đây. Chẳng bao gồm ai đem lòng thương lưu giữ một mùa hoa chỉ vì người đã từng có lần đi ngang qua mùa hoa ấy. đề xuất mới trân trọng, đề nghị mới không nỡ.

Nhân sinh vạn biến, duyên phận khó lường, chẳng biết sao để cho lòng thôi cố chấp buông bỏ. Dẫu vậy vẫn một lòng nuôi mong muốn được nỗ lực tay cậu bước tiến giữa phố đông nhằm nói lời cảm ơn cậu, cảm ơn vì đang trở thành mối tình đầu của tớ giữa năm tháng mơ mộng ấy dù thời gian qua đi cũng không thể nào xoá nhoà.

*

Cho mang đến sau này, khi vẫn trưởng thành, tôi bắt đầu hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho bọn họ cả. Chỉ là, tôi gặp mặt cậu nghỉ ngơi năm tháng định sẵn là ko thể bước cùng đường cơ mà vẫn ước ao nói lên một chữ “thương”.

Sau này, ký ức vẫn sáng sủa trên cuốn nhật ký kết đầy bụi, chỉ tiếc là quan yếu tìm thấy chúng ta của năm cũ.

Sau này, bọn họ cũng bắt buộc gần nhau giống như những ngày tháng đã từng.

Thời gian, tuổi trẻ em và phần đông lời chưa thốt ra bên trên đầu môi chẳng thể theo kịp thanh xuân.