Hành trình xuyên nước mỹ để quá qua nỗi ám hình ảnh muốn tự vẫn của Đinh Hằng, nữ người sáng tác “Quá trẻ nhằm chết” đã có tác dụng lay động hàng nghìn độc giả. Cuốn sách đã buôn bán sạch veo chỉ 5 ngày sau khoản thời gian xuất bản.

Bạn đang xem: Quá trẻ để chết: hành trình nước mỹ


Bất ngờ bị vứt lại trước ngưỡng cửa hôn nhân chỉ 2 tuần, Đinh Hằng, nữ tác giả quyển sách “Quá trẻ nhằm chết” vẫn xách balô tiến hành chuyến du ngoạn xuyên Mỹ như planer đã định trước cơ mà không phát hiện mình bị trầm cảm nặng trĩu nề. Nhìn trong suốt hành trình cô quạnh 6 tháng trên nước Mỹ, ít nhiều lần Đinh Hằng đã muốn lao đầu vào đường ray xe cộ lửa để giải thoát cuộc đời.

Thế nhưng, bằng cách di chuyển tiếp tục trên nước Mỹ, hòa tâm hồn vào cuộc sống, thiên nhiên nước Mỹ, gặp gỡ gỡ các con tín đồ Mỹ, Đinh Hằng đã dần dần vượt qua nỗi đau tan vỡ vạc tình yêu và thay đổi một cô gái mạnh mẽ rộng khi chấm dứt hành trình. Câu chuyện của Đinh Hằng đã làm cho lay động trái tim tương đối nhiều độc giả. Chỉ 5 ngày sau khoản thời gian xuất bản “Quá trẻ để chết”, cuốn sách đã bán hết sạch trên khối hệ thống Tiki.vn và nhà xuất bạn dạng phải in nối bạn dạng để phục vụ nhu ước của đông đảo độc giả. Hãy cùng nói chuyện với Đinh Hằng nhằm hiểu vì chưng “Quá trẻ để chết” tạo nên sốt đến ráng nhé.


*

Đinh Thị Thu Hằng (Đinh Hằng)

Sinh năm 1987

Công việc:Phóng viên, chuyên viên truyền thông, Blogger du lịchcho Yahoo! Pacific tại Việt Nam, Stock photographer và hiệp tác viên du lịch.

Quyển sách đầu tay:“Quá con trẻ để bị tiêu diệt – hành trình dài nước Mỹ”

“Tôi đã có lần là một cô bé thích lên kế hoạch cuộc đời”

Tôi bao gồm đọc phần mô tả công việc của bạn “Khi đi làm thì là phóng viên báo chí hay nhân viên truyền thông. Khi du ngoạn bụi chính vậy Ta bố lô, travel blogger, fan chụp ảnh, kẻ lang thang, thích trò chuyện với fan lạ và hiếu kỳ ngắm nhìn cố giới”. Đinh Hằng gồm vẻ là 1 trong những gái yêu tự do thoải mái và ưa thích trải nghiệm những nghề khác nhau?

Trước phía trên tôi là một cô nàng sống đầu tư và phương châm rõ ràng, nhưng không có gì gọi là cầu mơ. Tôi luôn đề ra hạn định vào ngày, tháng, năm kia tôi sẽ có được những kim chỉ nam do mình đặt ra. Năm 17 tuổi, tôi sẽ lên planer cuộc đời rất rõ ràng: năm 22 tuổi đã ra trường, 25 tuổi đem chồng, 26 tuổi sẽ có được một đứa con, trên 30 tuổi sẽ sở hữu một tòa nhà ở thành phố. Nhưng mang lại một ngày tôi nhận ra, đa phần những kế hoạch liên hệ nhất trong cuộc sống mình như đem chồng, sinh con, tải nhà... Những không diễn ra như ước ao muốn. Tôi từ bỏ hỏi bao gồm mình, chũm thì tại sao phải lên kế hoạch?

Ngày trước, tôi tưởng tượng cuộc đời mình hệt như đường ray xe pháo lửa, với không chất nhận được mình đi chệch khỏi con đường ray ấy. Tuy nhiên trải qua nhiều va vấp, tôi mới nhận thấy rằng, thay vì chưng biến cuộc sống thành một con đường ray, hãy nhằm nó là 1 trong đại dương. Dù cuộc sống rẽ theo hướng nào, tôi cũng sẵn sàng đi theo bổ rẽ ấy và chờ xem cuộc sống sẽ có tác dụng mình quá bất ngờ bằng đông đảo cách như vậy nào.


*

Vậy là cuốn sách “Quá trẻ để chết” ra đời cũng không phía trong kế hoạch cuộc đời Hằng?

Đúng vậy, “Quá trẻ nhằm chết” chưa khi nào có trong planer đời tôi cả. Trước khi thực hiện hành trình xuyên Mỹ 6 tháng – mô tả trong cuốn sách này – tôi chạm chán một cú sốc béo khi đổ vỡ cảm xúc ngay trước ngưỡng cửa hôn nhân. Tôi bị trầm tính mà chính mình ko phát hiện ra mãi cho tới khi để chân lên nước Mỹ.

Trong suốt thời hạn ấy, viết là biện pháp tôi giải tỏa trung ương trạng và cảm xúc của mình. Từ đầy đủ ghi chép nhỏ, sau thời điểm trở về Việt Nam, tôi vẫn không tồn tại ý định ra sách. Mặc dù vậy có một người chúng ta đã thuyết phục tôi viết quyển sách này. “Em vẫn đi không hề ít nơi, chụp hàng trăm ngàn bức hình ảnh đẹp, tuy nhiên nếu sau đây ai ước ao hỏi em điều nào đó về hành trình này, em bắt buộc nào nhớ và kể không còn về mẩu truyện đằng sau hàng nghìn nghìn tấm ảnh này được, nếu như em gồm một quyển sách, em sẽ hoàn toàn có thể kể cho tất cả những người khác nghe câu chuyện của mình. Kế nữa, hành trình dài của em không những là một chuyến du cam kết mà còn là một hành trình để chữa trị lành vệt thương lòng. Ở ko kể kia, chắc rằng có hàng triệu người giống người hệt như em, cũng đang chạm chán những vệt thương lòng vì chưng đổ vỡ lẽ tình cảm, nhưng phương pháp em trị lành dấu thương vô cùng khác biệt. Nếu như như em kể câu chuyện này, em có thể giúp đỡ những người khác, nhằm họ biết một sự vỡ lẽ tình cảm chưa phải là vết chấm hết”. Đúng như lời anh ấy nói, sau thời điểm ra sách chưa tới nửa tháng, tôi đã nhận được được không ít tin nhắn hay chia sẻ đồng cảm với câu chuyện của tôi.

“Tôi từng hy vọng nhảy đi xuống đường ray xe cộ lửa trường đoản cú tử”


*

"Tôi từngTôi từng hy vọng nhảy xuống đường ray xe pháo lửa từ bỏ tử và ý nghĩ về đó không chỉ có đến một lần"

Tôi ấn tượng với cụ thể trong phần đầu quyển sách, khi nhân đồ chính mong muốn lao đầu vào đường ray xe cộ lửa vày bị trầm cảm nặng trĩu nề cùng ám hình ảnh bởi ý nghĩ hy vọng tự sát. Đây là 1 trong những quyển tự truyện du ký, Hằng có thể chia sẻ câu chuyện đằng sau chi tiết này không?

25 tuổi, một cô bé bị vứt lại trước ngưỡng cửa hôn nhân gia đình chỉ nhì tuần thì sẽ có tác dụng gì? Một cô bé đã chuẩn bị tất cả cho một cuộc đi cho hôn nhân, đã bỏ việc, đồ đạc đã dọn hết về đơn vị mẹ, coi như không có nhà ở dùng Gòn, còn bạn suýt nữa trở thành ông xã thì vứt mình, tôi đúng nghĩa là 1 trong người vô sản. Các vết yêu mến lòng chất chứa qua nhiều năm tháng cộng với chuyện đó khiến cho tôi từng gồm ý nghĩ về nhảy đi ra đường ray xe pháo lửa với ý suy nghĩ đến không chỉ một lần. Thay nhưng, tôi không muốn nói rất nhiều về dấu thương này. Với quyển sách này nói về hành trình tôi sẽ tự trị lành vết thương lòng ra sao hơn là việc tôi đã trở nên bỏ như thế nào.

Bạn sẽ vượt qua nỗi ám ảnh tự tử và bệnh trầm cảm như thế nào trên nước Mỹ?

Nếu một ngày như thế nào đó các bạn đi cho Washington D.C, liên tiếp đi tàu năng lượng điện ngầm, không khí ở đấy sầm uất kinh khủng. Lúc đó tôi lại đang tiếp tục mang sẵn căn bệnh trầm cảm, ý nghĩ tự tử cứ quanh quẩn trong đầu thì không gian ấy giống như chỉ chế tạo điều kiện thêm vào cho mình thôi. Cố kỉnh nên, vào thời điểm đó, nếu như nói tôi đang vượt qua nỗi ám hình ảnh chết chóc đó rứa nào thì có không ít tác rượu cồn lắm. Đó là cả một hành trình dài dài đi qua không ít nơi, gặp mặt rất các người, nói tương đối nhiều câu chuyện, học không hề ít bài học.

Đó là người sở hữu nhà đầu tiên tôi ở nhờ vào trên đất nước mỹ tên là Robert. Robert vẫn hơn 60 tuổi, đã từng qua tương đối nhiều trải nghiệm trong cuộc sống thường ngày để hiểu cuộc sống là ra làm sao và sẽ nhắc tôi ghi nhớ rằng cuộc sống này hóa học đầy hầu hết lựa chọn. “Lựa chọn là của cô ấy Hằng ạ. Không một ai sống thay cuộc sống mình được đâu. Bọn họ luôn làm hầu hết điều nên làm để tiến về phía trước, cuộc sống thường ngày vốn là cầm cố đấy.”

Tôi bao gồm một người chúng ta nữa thương hiệu là Hayden, một người chúng ta tôi chạm mặt khi đã đi long dong ở Myanmar. Hayden cũng từng bị trầm cảm, cũng đều có một tín đồ em chúng ta bị trầm cảm với đã từ bỏ tử. Vậy nên khi Hayden biết tôi bị trầm cảm, anh liên tục gửi e-mail cho tôi. Vào thư, Hayden kể cho tôi nghe cuộc đời của anh ấy, đó là vấn đề khá xa lạ với một tín đồ phương Tây khi bọn họ thường không quen kể chuyện của bản thân với tín đồ khác. “Mày hãy nhớ, cuộc đời này có nhiều người thậm chí còn còn ko có cơ hội để sống một cuộc sống thường ngày tốt đẹp mắt như bọn họ đang có. Hãy mỉm cười rằng hồ hết chuyện đã xẩy ra rồi và hiểu được mày chẳng thể làm cái gi được nữa và cách tiếp”, Hayden viết.

Trong hành trình này, tôi cũng gặp mặt Đức, một fan bạn việt nam tôi quen làm việc Philadelphia. Đức từng chịu đựng trận tôi xuyên suốt một đêm khi vừa lái xe mặt đường dài về công ty vừa im im để tôi ngập lụt trong cơn khóc vày không thể kềm chế được. Chắc rằng tôi vẫn khóc rất lâu nên Đức cố ý đi con đường dài thêm hơn để về nhà. Đến lúc khóc sẽ đời, lag mình nhìn lại tôi mới nhận ra là mình đã về mang lại nhà rồi cơ mà Đức vẫn lái xe vòng vòng quanh nhà để ngóng tôi yên tâm lại.

Nếu chúng ta đi phượt nhiều chắc bạn sẽ hiểu, có những người dân xuất hiện ở bên cạnh mình trong thời hạn ngắn, nói với mình vài câu chuyện, hẳn sẽ là niềm vui, huống hồ chúng ta còn ở ở bên cạnh mình trong một thời điểm nhạy bén và khó khăn, chìa một bàn tay, một bờ vai làm cho mình dựa, niềm an ủi càng nhân lên bội phần.


*

*

Có một sự đối chiếu hóm hỉnh ráng này. Phan Việt cũng đi xuyên đất nước mỹ để quá qua nỗi ám ảnh sau quyết định ly hôn và viết quyển sách “Xuyên Mỹ”, còn với Đinh Hằng là hành trình xuyên Mỹ để chữa lành dấu thương trước một cuộc hôn nhân gia đình không thành. Có vẻ như như quốc gia mỹ là nơi chữa lành vết thương tình cảm khá công dụng nhỉ?

Tôi không nghĩ là là đất nước mỹ là vị trí chữa lành vết thương của ai, cơ mà là tất cả thể ngẫu nhiên đâu địa điểm bạn chạm mặt được những người dân thú vị, bao gồm những mẩu truyện thú vị.

Trong hành trình dài xa bên nửa vòng Trái Đất, phần nhiều thời gian tôi ở nhờ vào nhà tín đồ Mỹ trong cộng đồng Couch Surfing, suôn sẻ được xúc tiếp với hầu như con bạn có xem xét hoàn toàn không giống biệt, cách nhìn nhận cuộc sống hoàn toàn khác, giúp tôi nhìn lại vấn đề của bản thân theo hồ hết hướng trọn vẹn mới. Họ giúp tôi nhận biết cuộc đời này có tương đối nhiều sự lựa chọn, đâu tốt nhất thiết tôi phải giải quyết và xử lý vấn đề theo đúng kiểu châu Á hay theo phần nhiều kiểu mà trước đó tôi từng suy nghĩ. Đó là vấn đề hay của nước Mỹ, mọi cá nhân đều là 1 trong những cá thể không giống biệt. Mỹ là tổ quốc rộng lớn, trải qua 20 bang hệt như bạn trải qua 20 nước khác biệt với cảnh quan, con người, giọng nói của rất nhiều con bạn trong ấy cũng không giống biệt. Chính sự biệt lập ấy góp tôi học tập được không hề ít điều dù tôi không lên planer để học tập những bài học ấy.

Vậy nói đơn giản và dễ dàng hơn, đi du ngoạn là một cách chữa lành lốt thương lòng hiệu quả?

Không, tôi không nghĩ vậy. Không hẳn bất cứ lúc nào bạn gặp mặt chuyện đau khổ, các bạn xách túi balo lên với đi phượt thì mọi vụ việc của bạn sẽ được giải quyết. Thực tế, toàn bộ những vấn đề của chính mình nó vẫn nằm nguyên sống đó, ko hề biến đổi hay suy suyển, dẫu vậy việc đi loanh quanh đâu đó sẽ cho chính mình một khoảng thời gian để bạn lắng lòng mình lại. Khi chúng ta ở giải pháp xa nơi xảy ra chuyện nhức khổ, giải pháp xa người khiến bạn cảm thấy bị tổn thương, thì các bạn sẽ nhìn hầu hết thứ chu đáo hơn.

Tôi cũng chưa lúc nào và đã không khi nào tin vào câu nói “Time is a healer” (Thời gian là liều thuốc trị lành). Không, thời hạn không chữa lành điều gì cả. Không hẳn thời gian, mà đó là những người thân đã không làm cho tôi chết chìm ngập trong cái hố vì chưng tôi từ bỏ đào. Trong nhiều tháng liền, những đứa bạn thân tuyệt nhất cứ nghe tôi lải nhải đi lải nhải lại mãi một mẩu truyện mà chúng không bao giờ bảo tôi ngán ngắt. Bà mẹ vẫn để cho tôi đi mặc dù biết trái tim tôi rã nát. Chị tôi vẫn nhấc điện thoại thông minh và nghe tôi nói hàng giờ liền, dù lúc đó chị bận bịu loay hoay với kế sinh nhai từng ngày. Robert đã quăng quật qua vấn đề ông chúa ghét dế yêu để call cho tôi vài tuần một lần, chỉ để chắc rằng tôi vẫn ổn. Đức đã dạy tôi nên sống vui trước tiên, sống, cống hiến và làm việc cho mình trước tiên nếu như muốn nghĩ tới sự việc sống bởi ai đó.

Xem thêm: Điểm Chuẩn Chính Thức Đại Học Ngoại Ngữ Hà Nội Tuyển Sinh 2016 (Tham Khảo)

Thời gian không làm cho điều gì cả trường hợp tự bản thân tôi không muốn chữa lành vết thương của bao gồm mình.


“Quá trẻ để chết – quá trẻ để chấm dứt tin vào tình yêu”

Từ đâu Hằng nảy ra thương hiệu của cuốn sách là “Quá trẻ để chết”?

Sau khoảng chừng 5 tháng lang thang khắp vị trí trên nước Mỹ, tôi thực hiện một chuyến road-trip trên một đơn vị xe di động cầm tay RV cùng rất hai fan bạn. Tôi call đó là “chuyến đi của trường đoản cú do”, suốt gần 1 tháng trời công ty chúng tôi cứ ngồi bên trên xe đi hết khu vực này cho nơi khác, hầu như sinh hoạt ăn, ngủ, tắm rửa…, phần đa thứ đều diễn ra trên xe. Chúng tôi đi qua những công viên đất nước ở Mỹ và phong cảnh thiên nhiên tại đây đẹp vô cùng.

Tôi ghi nhớ từng đọc ở đâu đó rằng thiên nhiên có khả năng chữa lành vết thương vai trung phong hồn. Tôi không tin điều này cho đến 1 trong các buổi chiều ngồi bên trên bờ vực “Island in the Sky” (Đảo trên trời, khu dã ngoại công viên Canyonlands, bang Utah) nhìn hoàng hôn. Đó là 1 trong những đại vực khoảng chừng mấy triệu năm tuổi, có con sông Xanh chạy luồn lách bên dưới và tôi ngồi bên trên một tảng đá to mặt đại vực nhìn hoàng hôn. Tôi là người cực kỳ thích ngắm hoàng hôn cùng đã nhìn hoàng hôn ở nhiều nơi, dẫu vậy chưa lúc nào nhìn thấy thứ hoàng hôn chỗ nào đẹp như ngơi nghỉ đại vực này.

Trong phút chốc đắm bản thân trong ánh nắng hoàng hôn xinh tươi ấy, tôi đột nhiên như thức tỉnh giữa cơn mê. Tôi tự hỏi bản thân “Còn từng nào thứ hoàng hôn cũng đẹp đẽ trên trái đất này mà lại tôi chưa từng biết đến? Còn từng nào con người hoàn hảo và tuyệt vời nhất mà tôi không gặp? vày sao tôi cứ mãi loanh xung quanh với suy xét ngu đần độn về chuyện từ kết liễu đời mình, về một ái tình đã chết không thể làm sống lại, về việc tự hành hạ bản thân bởi cồn, bởi cỏ, bởi những ý nghĩ màu xám xịt? Tôi sẽ ở đây, biện pháp xa bên mình nửa vòng trái đất, rồi tôi đang còn đi xa đến đâu nếu như tôi cứ ngẩng cao đầu tiến về phía trước?

Đó là tại sao ra đời quyển sách “Quá trẻ nhằm chết”. Hoàng hôn chỉ là một cái cớ, tôi suy nghĩ vậy, làm cho tôi biết rằng cuộc sống đang nỗ lực nói cùng với tôi điều gì đó mà tôi chưa đủ chăm bẵm để lắng nghe. Tôi nghiệm ra rằng các điều xuất sắc đẹp rồi cũng hoàn thành bởi đầy đủ điều giỏi đẹp hơn sẽ tới sau đó, miễn sao tôi đủ kiên nhẫn, đủ niềm tin, bọn chúng nhất định vẫn đến.


Theo tôi biết, ý tưởng “Quá trẻ em để…” của Đinh Hằng cũng là tên một cuộc thi bạn phát đụng trên trang fanpage facebook “Life is journey”...

Tôi tất cả một câu chuyện và mẩu chuyện ấy mang tên “Quá trẻ để chết”, thì tôi tin ở bên cạnh kia, nhiều bạn trẻ cũng biến thành có mẩu chuyện của họ và cũng sẽ ban đầu bằng nhiều từ “Quá trẻ để triển khai một điều gì đó”. Tôi cũng ko ngờ cuộc thi nho bé dại ấy lại cảm nhận rất nhiều bài viết từ các bạn trẻ, với nhiều câu chuyện hay. Tôi thừa nhận ra các bạn trẻ hiện giờ cũng có tương đối nhiều trăn trở lắm, không hề ít bạn bé dại tuổi dẫu vậy đã làm các chuyện can đảm hơn tôi. Phần nhiều trăn trở của các bạn rất bao gồm đáng, đa số trăn trở của tuổi trẻ. Đặc quyền của tuổi trẻ con là có nhiều thời gian, cùng dư quá liều lĩnh nhằm thử, không nên lầm, giao lưu và học hỏi và lớn lên từ sai trái đó. Nếu nói theo cách khác này, sai lạc không bắt buộc là sai lầm mà lại là bài xích học.

Trong loạt ý tưởng phát minh gửi về fanpage, tôi có đọc được bài viết “Quá trẻ con để kết thúc yêu”. Cùng với một cô gái từng có vết mến lòng ám hình ảnh đến mức mong muốn tự sát, các bạn có còn tin vào tình yêu?

Có chứ. Nói sao nhỉ, chưa hẳn con chim thấy cành cong thì không dám đậu nữa. Tôi nghĩ về tình yêu không hẳn thứ ai kia sẽ đưa về cho mình. Yêu thương trước tiên là yêu bạn dạng thân mình cùng hạnh phúc giống như ly nước đầy vậy. Hạnh phúc đó cho từ bên phía trong và do bao gồm mình xây dựng. Trường hợp như niềm hạnh phúc của một cô nàng chỉ trả toàn phụ thuộc vào vào người lũ ông thì một ngày nào kia người đàn ông hắt ly nước hạnh phúc đi, bạn sẽ trở cần trắng tay sao?

Tôi nghĩ một cô bé nên biết quản lý cuộc đời mình, biết mình muốn gì với biết mình hạnh phúc với điều gì. Ngẫu nhiên một ai xuất hiện trong cuộc sống mình thì sẽ là những thú vui cộng thêm, chứ không nên đặt cục bộ niềm vui, niềm sung sướng của bạn dạng thân vào một người làm sao đó. Tôi vẫn tin vào tình yêu, tin rằng ko kể kia bao gồm ai đó tương xứng với mình, cùng tôi đang bước đi trên con phố để chạm chán anh ấy một ngày làm sao đó.


Đinh Hằng và độc giả vào buổi giới thiệu sách "Quá trẻ nhằm chết" vào ngày 10/5

Bạn từng tất cả một gia đình không hạnh phúc, vậy chúng ta có tin vào hôn nhân không?

Tôi nghĩ hôn nhân thật ra chỉ nên chuyện của hai người. Đứng từ bên ngoài nhìn vào, chúng ta cũng có thể nhận xét cặp đôi này hạnh phúc, cặp tê không, nhưng kiên cố gì cuộc sống của họ y như vậy. Hạnh phúc hay là không chỉ có hai fan biết. Tôi không hẳn là kiểu bạn trải qua một, hai lần vỡ thì mất ý thức vào tình yêu, hôn nhân. Tôi nghĩ đấy là thời gian tôi đề nghị đi với phiên bản thân mình mang đến đến khi nào tôi sẵn sàng để gặp gỡ và bước đi cùng bạn khác trên hành trình dài của mình.

Tôi cũng tuyệt vời với một nội dung bài viết có tên “Quá trẻ để an phận”. Vậy một cô bé 28 tuổi và yêu thoải mái như Đinh Hằng, nhị từ “an phận” sẽ được hiểu cố nào đây?

Tôi nghĩ rằng mỗi người đều phải sở hữu mục tiêu, ước mơ, khát khao không giống nhau. Tôi là một trong những người ưa thích đi phía trên đó khắp chỗ không có nghĩa là tôi đã chê bai những cô gái mơ cầu lấy một người bầy ông và sinh con rồi làm mẹ, kia là ao ước rất thiết yếu đáng. Tôi rất hâm mộ những cô bé như vậy vị hiện tại bản thân tôi không có tác dụng được điều đó. Tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng để bước vào một trang mới cuộc sống đầy gai góc như thế.

Có lẽ một ngày nào kia tôi cũng sẽ kết hôn, bao gồm con, nuôi nấng chúng thành mọi đứa trẻ con nên bạn như bao đàn bà khác, sự việc là tôi phải gặp đúng người đàn ông của bản thân đã. Vào lúc chờ đợi tôi sẽ làm hồ hết điều khác.


Đinh Hằng cho thấy thêm điều cực nhọc khăn nhất lúc viết "Quá trẻ nhằm chết" là đề nghị nhớ đi ghi nhớ lại phần nhiều vết mến lòng quá nhiều lần với cô đã khóc không hề ít trong khi viết.

Tôi được biết thêm bạn ra quyết định dành cục bộ số chi phí nhuận cây viết của quyển sách “Quá trẻ nhằm chết” làm từ thiện.

Tôi mong dành lời cảm ơn thực bụng nhất đến Mẹ, những người bạn và cả những người “xa lạ kết bạn thiết” sẽ dang tay ra share một phầnđời của mình với tôi trên trong cả dọc dài hành trình nước Mỹ. Họ có thể chỉ mang lại tôi thừa giang một đoạn đường, uống cùng tôi một bóc cà phê, nói cùng tôi đôi ba câu chuyện phiếm, nấu mang lại tôi một bữa ăn, dành cho tôi mẫu xô pha để ngủ giữa phòng khách, đến tôi đồn trú nhữngđêm lang thang….Họ cũng rất có thể chưa lúc nào phát âm đúng cái thương hiệu rất “Việt Nam” của tôi, thỉnh phảng phất vẫn hỏi thăm tôi bên trên Facebook, hay đang trở thành những fan bạn rất là thân thiết trong cuộc sống đời thường tôi bây giờ…

Lời cảm ơn đó cố nhiên tôi đã nói thành lời. Tuy vậy với tôi, cách để cảm ơn họ, và cảm ơn cuộc đời chân thành độc nhất vô nhị làchia sẻ thành công, thú vui và sự như ý từ chuyến du ngoạn của mình với người khác, trợ giúp người khác như cách mình đãđược giúp đỡ. Đó là 1 trong dạng “Pay It Forward” (đáp thường nối tiếp) thay vì chưng “Pay It Back” (đền ơn, trả ơn.)và tôi nghĩ chúng ta thích giải pháp làm này rộng vì đa số người từng trợ giúp tôi chưa lúc nào muốn tôi trả ơn họ.

Bạn là người đã đi du lịch rất những nơi, giữa những thành phố Hằng đã đi đến và cảm mến, nếu buộc phải chọn sống ở một nơi, các bạn sẽ chọn thành phố nào?

Một câu hỏi khó (cười lớn) bởi vì tôi thích các nơi lắm. Tôi ham mê Washington D.C. Vị ở đó bao gồm Robert - một người chúng ta tuyệt vời. Tôi thích hợp Chicago vì không gian nơi này lãng đãng nghệ thuật.Tôi mong muốn sáng nào cũng được uống cà phê ở Seattle và ngày nào thì cũng đi ngược dốc lên đỉnh đồi khu dã ngoại công viên Dolores làm việc San Francisco, rồi khi về lại quê hương thì đứng xếp hàng để mua một cây kem Honey lavender ở quán Bi-Rite Creamery.


Những địa điểm Hằng vừa nói tới đều ở nước Mỹ, các bạn có nghĩ một ngày nào đó sẽ dọn đến quốc gia mỹ sinh sống không?

Tôi lần chần nữa, cuộc sống này vốn nhiều bất ngờ mà.Cuộc sống bây giờ của tôi vẫn đầy những điều không ngờ đến được, tôi cũng chưa biết vài năm nữa mình sẽ chọn làm gì, nhưng lại tôi yêu phần lớn gì bản thân đã, đang và sẽ làm, và trung ương niệm tôi sẽ chỉ làm các điều bản thân thích.

Cảm ơn Đinh Hằng về buổi trò chuyện không ít cảm xúc. Chúc bạn sẽ tiếp tục thành công xuất sắc với quyển sách tiếp theo và niềm hạnh phúc trên đoạn đường kế tiếp.