Phó Hàn Tranh yên ổn lặng từ đầu đến cuối. Chiêu mộ Vi Lan chìa tay thanh thanh vuốt lên mặt của anh, hiếu kỳ hỏi: “Hàn Tranh anh sao lại không suy nghĩ em thế?”

Phó Hàn Tranh không vấn đáp cô, chỉ hỏi: “Có lạnh không?”

Mộ Vi Lan nhấp lên xuống lắc đầu: “Em không lạnh” Cô giơ bàn tay nhỏ dại ra đón mang mấy bông tuyết rơi, sau đó cố tình nhét bàn tay nóng bức đó vào trong cổ của Phó Hàn Tranh.

Bạn đang xem: Nuông chiều cô vợ khó tính mộ vi lan

Mộ Vi Lan cười nheo góc nhìn anh: “Anh tất cả lạnh không?”

Phó Hàn Tranh lại càng ôm chặt cô hơn, rồi dìu dịu nâng tín đồ cô lên một chút, tấm sống lưng càng thêm vững chắc, chỉ chiều chuộng nói, “Muốn đánh.”

Mộ Vi Lan góp anh phủi phần đa bông tuyết trắng xoá dính trên mái tóc đen ngắn kia đi, “Hàn Tranh, đầu anh trắng tinh rồi này.

Thứ có được, chỉ là 1 trong những chữ “Ừm” điềm tĩnh của người bọn ông.

Mộ Vi Lan ghẹ vào mặt tai anh nói: “Em nghe nói, hầu hết đôi yêu thương nhau trắng đầu trong trận tuyết đầu mùa, đã trắng đầu đến già đấy. Nhưng nhiều khi em nghĩ, anh lớn hơn em tám tuổi, đợi cho lúc bọn họ thực sự già đi, anh có đi trước em không, vậy đến lúc đó, em nhất định sẽ tương đối cô đơn, còn vô cùng bất lực nữa.”

Phó Hàn Tranh dừng chân lại, tương đối hơi đảo mắt, vào trận gió tuyết, quan sát sang tín đồ phụ nữ nhỏ tuổi bé ở trên vai, từng câu từng chữ nói: “Anh duy nhất định sẽ không bỏ lại em một mình rồi đi trước đầu.

Ánh đôi mắt của anh, khôn xiết nghiêm túc.

Mộ Vi Lan không để trung khu mấy, chỉ nghĩ loạn xị nói, “Vậy anh nói lời cần giữ lời đấy, nếu mang đến lúc đo anh đi trước, thì em sẽ tìm một bạn đời khác!”

“Nếu anh đích thực đi trước em, thì trước thời gian đi, anh nhất định sẽ gửi em đi trước.”

“Phó Hàn Tranh, anh thiệt độc ác, bất chợt em thấy hối hận hận vì gả đến anh rồi đấy. “Em không tối ưu như vậy, nếu như anh đi rồi, chắc chắn là sẽ bị người khác bắt nạt, anh cũng là vì giỏi cho em.

Mộ Vi Lan bò ra vai anh, quan sát góc nghiêng khuôn mặt anh tuấn của anh, bất giác, mỉm mỉm cười ngọt ngào.

Khi về cho Tiên Thuỷ Vịnh, sẽ là rộng bảy giờ đồng hồ tối, ngôi nhà ở bên ngoài đã được bao che bởi một tờ áo trắng dày đặc.

Mộ Vi Lan dữ thế chủ động hỏi: “Tối nay không cần ăn uống trứng hầm lá ngải sao? Em hơi buồn ngủ, ao ước ăn dứt tắm rửa rồi đi ngủ.

Ánh đôi mắt của Phó Hàn Tranh khá u ám, nói: “Một ngày không nạp năng lượng cũng ko sao, bác sĩ nói tình hình hiện thời của em rất tốt, đi rửa ráy đi, rồi ngủ mau chóng một chút.”

Có lẽ Phó Hàn Tranh bít đậy vượt giỏi, cũng có lẽ là mộ Vi Lan qua tin cẩn anh, nên trọn vẹn không nghi vấn gì. “Vậy em không ăn uống nữa, em đi tắm đây nhé.”

“Um.” nguồn truyen.one nhé cả nhà!”

Sau khi chiêu tập Vi Lan rửa ráy xong, trực tiếp lên giường, Phó Hàn Tranh mang đến phòng sách làm việc, cô nằm trên giường một lúc, ngay tức khắc ngủ thiếp đi.

Trong phòng sách, Phó Hàn Tranh gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho từ Khôn. “Sắp xếp một chút, thời hạn làm phẫu thuật của tuần này.”

Sau khi quắp máy, Phó Hàn Tranh đứng trước cửa sổ, nhìn mọi bông tuyết đang rơi, ánh nhìn lạnh lùng, ẩn sâu trong các số ấy là sự cực khổ tột cùng.

Trong giấc mơ hồ, mộ Vi Lan nghe thấy Phó Hàn Tranh đang gọi cô. “Em yêu, em yêu?”

Mộ Vi Lan chau mày, cảm hứng ngứa ngáy bên trên mặt, chìa tay đẩy khuôn mặt của bạn đó ra, lẩm bẩm nói: “Ừm… chớ nghịch em vẫn ước ao ngủ…

Đôi môi mỏng của người đàn ông, đang liên tục bỏ lên trên trên má cùng trên môi cô.

Xem thêm: Tiêm Phòng Chó Dại Có Ảnh Hưởng Gì Không, Tiãªm Á»Ÿ đâU

Mộ Vi Lan bị hôn đến khó chịu, nhì mắt tự nhiên mở ra. “Á…”

Chìa tay, đẩy anh ấy ra.

Người lũ ông trước mắt, cong mắt vơi dàng, mỉm cười nhìn cô: “Chào buổi sáng.”

Mộ Vi Lan body run rẩy, nổi cả da gà. Đợi chút… vừa nãy Phó Hàn Tranh call cô là gì, em yêu?

Đây, đây, đây… fan này không phải Phó Hàn Tranh! “Anh anh, anh là một trong nhân biện pháp khác sao?”

Đây cũng chưa phải Phó Hiệu, Phó Hiệu vốn dĩ ko thể điện thoại tư vấn cô là em yêu, cũng ko thể ấm áp nói chào buổi sáng sớm với cô như vậy.

Đối phương kéo cô vào vào lòng, nhỏ mắt black nóng rộp nhìn chăm chăm cô, từng câu từng chữ nói: “Tôi là Phó Tử Dạ, em hoàn toàn có thể gọi là Tử Dạ, đương nhiên, ví như em call tôi là Dạ, thì tôi đã vui hơn.”

Mộ Vi Lan co miệng lại, da kê da ốc dựng đứng lên.

Phó… Phó Tử Dạ?!

Mộ Vi Lan lưu giữ ra rồi, “Chúng, họ gặp nhau một lượt rồi!”

Phó Tử Dạ mỉm cười, bọn họ không chỉ là gặp một lần.

Có điều, cô có thể vẫn nhớ, đàn họ từng gặp mặt một lần, đang là tốt nhất có thể rồi.

Mộ Vi Lan vội vàng bò dậy, chú ý chằm chẳm anh ấy nói: “Khi ở thành phố S, gọi tôi, người gọi tôi là em yêu kia, có phải là anh không?”

Phó Tử Dạ siêu thản nhiên quá nhận, “Phải.”

Cô lùi sau đây thêm một chút, anh ấy lại xay gần thêm 1 chút, cho đến khi chiêu tập Vi Lan suýt ngã xuống mép giường, Phó Tử Dạ mới ôm chặt đem eo của cô, kéo cô lại. “Sao em nên cách xa tôi như thế, tôi đáng sợ vì thế sao?”

Mộ Vi Lan cực kì không quen, tuy người này còn có cùng một cơ thể với Phó Hàn Tranh, mà lại Phó Tử Dạ, theo lí cơ mà nói, Phó Tử Dạ chính là Phó Hàn Tranh, nhưng tuyển mộ Vi Lan lại thiết yếu mềm lòng, hơi hơi đẩy anh ra, nói: “Anh, anh biện pháp xa tôi một chút, anh anh chớ lại đây.”

Phó Tử Dạ này, nhìn thì dường như dễ phổ biến sống rộng với Phó Hiệu, cơ mà mà, chiêu mộ Vi Lan vẫn không quen với anh ấy, cũng trù trừ nên thông thường sống với anh ấy như vậy nào.

Cô vạch chăn ra, cấp vã xuống giường, kết quả, cô đi cho đâu, Phó Tử Dạ cũng đi theo mang đến đó.

Mộ Vi Lan dưới sự quan gần kề của anh ấy, vốn dĩ cần thiết gọi điện thoại cho Giang Thanh Việt.

Mộ Vi Lan đi tải lại trong bên hơn nửa tiếng đồng hồ, đầu cũng lớn cả lên, bao bọc lấy đầu nói: “Tôi mong xin anh, đừng theo tôi nữa.

Phó Tử Dạ đi cho gần cô, ánh mắt hơi gồm tâm trạng bị tổn thương, “Có phải em ao ước gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho bác sĩ, để giam cầm tôi không?”

Mộ Vi Lan ghê ngạc, “Sao, sao anh biết? Không, đương nhiên không phải!”

Phó Tử Dạ nạm chặt lấy tay của cô, nói: “Đừng giết mổ tôi, đạt được không? Tôi chỉ ao ước ở ở kề bên em thôi.”

Mộ Vi Lan: “…

Phó Tử Dạ này, đối với tính biện pháp của Phó Hàn Tranh với Phó Hiệu, khác hoàn toàn rất lớn.

Vậy cơ mà lại êm ấm như này!

Nếu như Phó Hiệu biết cô muốn đi tìm kiếm Giang Thanh Việt, chắc chắn sẽ trói cô lại, nhưng mà Phó Tử Dạ này, trong góc nhìn toàn là khẩn mong và nóng áp…

Mộ Vi Lan cắn môi, hít thở một tương đối sâu nói: “Tôi, tôi hoàn toàn có thể không call điện thoại, nhưng… anh có thể nói cho tôi biết, sao đột nhiên anh lại ra bên ngoài thế?”

“Bình thường vào tầm khoảng Phó Hàn Tranh rất là buồn rầu, thì tôi đã xuất hiện.”

Cực kì ai oán rầu?

Nhưng hôm qua, Hàn Tranh vẫn còn đấy rất vui mà. “Hôm qua vai trung phong trạng của hàn Tranh rất thông thường mà, còn nữa, lần ở tp S, trung tâm trạng của xứ hàn Tranh cũng rất tốt kia mà.”

Phó Tử Dạ lý giải nói: “Hôm qua nguyên nhân là chuyện gì, tôi cũng không rõ, mà lại lần ở thành phố S, nguyên nhân là lúc anh ấy của phòng tắm vệ sinh rửa, đã nhìn thấy vết rộp trên cánh tay phải, anh ấy rất hiếu kỳ với vết thương đó, bởi vì sự thúc giục ý thức của anh ý ấy, bắt buộc hôm kia tôi đã lộ diện trong phòng tắm.

Mộ Vi Lan chau mày, “Vết bỏng? Vết rộp trên cánh tay yêu cầu của Hàn Tranh có tương quan đến anh sao?”