Bạn đang xem: Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa nguyễn duy

Thể thơ: Lục bátThời kỳ: hiện nay đại3 bài bác trả lời: 1 thảo luận, 2 bình luận45 tín đồ thích: longvonhat, Old man and the Sea, congchuahoabinh1994, Nguyễn Đức Minh, thutrinh, tieuxuannhi_t3, Ye Xiang, girlkieu_yeut2m, SaoHong, khanh ly nguyen, tungprime, Nguyễn Gia Linh, nguyenquangvu, Pham Thi Tinh, balucklcm, akiratran, danghoa, swallowvn, 13ternal, Hạ đỏ, hang1012, Khánh Chi, hoctrotruonghuyen, nhanbson, quangvu699hn, anh trang xua, huydt, Hoàng Công Hiếu, pe' po, hieuvtv, tracy., ngoc392trinh, Nguyễn Hùng Việt, Giang_R2, huyengatre, Jay Miz, nguyetbao_bao, Nguyễn Minh Bảo Ngọc, nunusquared, Q. Le, Bad22, Duy Thái 2611, thuongandnothing, Nguyễn Hồng Cổn, một mẩuTừ khoá: bà bầu (404) tuổi thơ (93) thơ sách giáo khoa (561) Ngữ văn 9 <2003-2017> (23)
- Bóng bà mẹ (Trần Thị Nương)- Vè nói ngược (Bước quý phái tháng sáu giá bán chân) (Khuyết danh Việt Nam)- chuyên vườn hoa (Nguyễn Đức Toàn (I))- Cuộc chia tay màu đỏ (Nguyễn Mỹ)- Cảm hoài (Đặng Dung)

Xem thêm: Xe Từ Sân Bay Nội Bài Về Hà Nội, Taxi Nội Bài Hà Nội Giá Rẻ Chỉ 160

*

Bần thần mùi hương huệ thơm đêmkhói nhang vẽ nẻo con đường lên niết bànchân nhang lấm láp tro tànxăm xăm trơn mẹ thế gian thuở nàoMẹ ta không tồn tại yếm đàonón mê rứa nón quai thao đội đầurối ren tay túng thiếu tay bầuváy nhuộm bùn áo nhuộm nâu tư mùaCái cò... Sung chát đào chua...câu ca người mẹ hát gió đem lại trờita đi trọn kiếp bé ngườicũng ko đi hết mấy lời người mẹ ruBao giờ tính đến mùa thutrái hồng trái bòng đánh đu giữa rằmbao giờ tính đến tháng nămmẹ ra trải chiếu ta nằm đếm saoNgân hà chảy ngược lên caoquạt mo vỗ khúc nghêu nghêu thằng Bờm...bờ ao đom đóm chập chờntrong leo lẻo phần đông vui buồn xa xôiMẹ ru dòng lẽ sinh sống đờisữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồnbà ru mẹ... Người mẹ ru conliệu mai sau các con còn nhớ chăngNhìn về quê bà mẹ xa xămlòng ta - nơi ướt chị em nằm tối xưangồi bi quan nhớ bà mẹ ta xưamiệng nhai cơm trắng búng lưỡi lừa cá xương...


*

Bình luận hai bài bác thơ “Ngồi bi thiết nhớ chị em ta xưa...” (Nguyễn Duy) cùng “Trông ra bờ ruộng” (Hữu Thỉnh)

Trong các bài thơ lục bát thời hiện tại đại, tôi quan trọng đặc biệt cảm cồn và cảm phục hai bài thơ của nhị tác giả: bài xích Ngồi bi tráng nhớ mẹ ta xưa của Nguyễn Duy và bài xích Trông ra bờ ruộng của Hữu Thỉnh. Quả thực, tôi không biết bài thơ nào tuyệt hơn bài thơ nào. Nguyễn Duy thì “Nhìn về quê chị em xa xăm” qua hầu hết chờn sân vườn của “Khói nhang vẽ nẻo con đường lên niết bàn”; còn Hữu Thỉnh lại “Trông ra bờ ruộng năm nào” với đôi mắt đau đáu dáng vẻ “Mẹ tôi nón lá cách lên”. Giữa một người mẹ đã lên niết bàn cùng một người chị em đang bước đi bờ ruộng - đành lòng, tôi bắt buộc xếp bài xích thơ nào tuyệt hơn.Mẹ của Nguyễn Duy team nón mê, còn người mẹ của Hữu Thỉnh thì đội nón lá, tự bao đời nay vẫn thế- các bà mẹ việt nam vẫn chỉ lấy cây lá trong sân vườn để bịt nắng bịt sương. Bà bầu nón mê nhắn những con:Mẹ ru chiếc lẽ ở đờisữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồnBà chị em nón lá xoè nhì bàn tay nhọc nhằn của bản thân mình ra và đếm:Quanh quanh vẫn một mảnh bờBấy nhiêu toan tính cho giờ chưa yênMột người mẹ yên nghỉ ngơi trong cõi vĩnh hằng với một chị em nữa vẫn chưa yên trước mạ non đầu hạ, trăng liềm cuối thu. Cùng dùng hai giờ đồng hồ xa xăm, Nguyễn Duy thì viết:Nhìn về quê bà mẹ xa xămlòng ta - vị trí ướt người mẹ nằm tối mưaCòn đó là Hữu Thỉnh:Xoè tay tính mon tính nămTính người, làm sao biết xa xăm cõi ngườiMột đằng là xa xôi của khu đất đai quê hương, một đằng là xa xôi của biền biệt cõi người- quả thực tôi như thế nào rõ, nào tốt cái xa xôi nào là bóng gió hơn....