bận tâm chi, tùy duyên mà lại sống. Đừng lúc nào lấy lời fan khác để tiến công giá bản thân. Bọn họ phải minh chứng cho họ thấy là mình làm được và không thể kém như bọn họ nghĩ...

Bạn đang xem: Mèo Con Nhại Tiếng Hát Hài Vl


*


Nếu như mình có tác dụng được thì không thể ai xem thường mình. Giả dụ như cuộc sống đời thường không còn thù hận thì sẽ có được bình an.

Sáng nay thức dậy, hốt nhiên nhìn lén vào gương coi dung nhan cầm cố nào. Ôi, chẳng thể nào tin nổi! Một thực sự bất ngờ, một hình ảnh thể hiện tại sự già nua của một kiếp người! Tôi thấy khuôn mặt đang già đi quá. đông đảo dấu hiệu tiện lợi nhìn thấy chính là tóc bạc, domain authority nhăn, đôi mắt mờ, tai hơi lãng... Tôi thấy khá lo bi ai cho mình quá. Rồi đây cuộc đời mình sẽ thế nào trong kiếp sống phù thế này.

Hình như ai trong chúng ta cũng đều lo âu sự già, bệnh, chết cả. Chắc hẳn rằng tất cả mọi người trong bọn họ sẽ ko tránh khỏi định biện pháp vô hay này. Tôi lưu giữ thời thơ ấu, tôi còn vô cùng trẻ cùng khỏe mạnh. Một mình tôi hoàn toàn có thể vác một bao lúa nặng khoảng chừng 58 kg. Cơ hội đó, tôi mới tất cả 17 tuổi. Thời đó, tôi khỏe khoắn lắm, thao tác làm việc rất hăng say. Còn bây giờ, sao tôi thấy làm sao đó. Trong khi sức khỏe khoắn mình bị giảm xuống khá nhiều. Chắc có lẽ mình sẽ già rộng trước. Ngoài ra tôi đã từng đi hết nửa phần đường của một đời người rồi.

Xem thêm: Thông Tin Tuyển Sinh Trường Đại Học Công Nghệ Đông Á Hà Nội, Đối Tác Đại Học Công Nghệ Đông Á

Có ai đã từng nghe bài hát 60 năm cuộc sống chưa? Nếu không nghe thì hãy nghe demo xem. Bài xích hát đó cũng có chân thành và ý nghĩa lắm. Tôi suy nghĩ đời tín đồ sao vượt ngắn, chẳng lẽ gồm thế thôi sao? 60 năm của một kiếp người, mà tôi đã đi không còn nửa đoạn đường rồi. Ôi sao mau vượt vậy? Tôi từ hỏi bản thân còn nửa phần đường nữa mình vẫn đi như thế nào đây? Tại do nửa đoạn đường lúc trước tôi gây tạo nên biết bao nhiêu vấn đề ác: làm sao là ngay cạnh sanh như cá, ếch, gà, vịt các lắm. Còn về trộm cắp thì cũng có. Nhớ dịp trước đi chơi cùng tụi bạn, đi ngang qua căn vườn nhãn và vườn bưởi, shop chúng tôi cùng nhau rủ hái trái, vui vượt trời thừa đất! Giờ suy nghĩ lại thấy tội lỗi quá đi. Còn bài toán tà dâm thì mình không có, đề nghị ngày hôm nay mình được nhân duyên giỏi là được xuất gia.

Tiếp theo là nói dối. Thời điểm trước, mình cũng có thể gọi là con cháu bác cha Phi kia nhe, nói mà không một ai biết là mình nói dối luôn. Tuy nhiên, từ khi tu là bỏ, không dám nói do sợ sở hữu khẩu nghiệp. Còn vấn đề uống rượu. Nhớ lúc đầu mình được anh em ca tụng là số một bất khả chiến bại, chỉ có hòa chứ không cần thua. Uống rượu không cần nạp năng lượng mồi cũng được, một cảnh giới có thể nói uống rượu như uống nước, uống bởi ly cối, uống chết quăng quật nên người nào cũng sợ. Nhưng từ khi tu rồi thì đang từ bỏ luôn vì thấy uống hoài cũng vậy buộc phải tránh với từ bỏ, lên thành phố sẵn sàng đi nước ngoài, chính là sang Úc để triển khai ăn.

Trong thời gian chờ đợi học tiếng Anh, tôi được tín đồ chị hướng đem vào chùa làm cho công quả. Ai ngờ, tôi được giác tỉnh về chân lý mà ông phật chỉ dạy đề nghị tôi từ bỏ bỏ bài toán sang Úc. Lúc này, tôi đã xác định đi con phố mà ông phật từng đi, đó là nhỏ đường đi tìm hạnh phúc thiệt sự, tuyến phố của sự giải bay và chấm dứt khổ đau, giành được an vui của kiếp sống này. Chỉ tất cả 11 năm có tác dụng người tốt thì quá không nhiều so cùng với 19 năm ở trần thế đầy tội lỗi. Vậy là trong 30 năm qua, tôi vẫn sống và thao tác làm việc xấu ác lại nhiều hơn thế việc thiện rồi. Ôi uổng quá! thuở đầu sao mình ngu thế lần chần nữa! Giờ suy nghĩ lại ân hận, xấu hổ quá!

Giờ mình chỉ còn một cơ hội cuối cùng, chính là 30năm còn lại thôi. Ngần ngừ 30năm này thế nào nữa, dẫu vậy mình sẽ quyết tâm sống cho thật tốt, làm cho nhiều câu hỏi thiện, hỗ trợ mọi người, tập thân thương người, ngọt ngào vật, yêu thiên nhiên cây cối nữa... Bắt lại, yêu toàn bộ từ loài hữu tình mang đến loài vô tình, yêu thương vô bờ bến. Ao ước sao 30 năm còn lại, mình làm được rất nhiều điều có chân thành và ý nghĩa hơn và hữu dụng cho cuộc sống đời thường này, để bù đắp 19 năm về trước vẫn sống ko tốt, sống không rất đẹp với cuộc đời.

Chúng ta thấy cuộc sống này thừa ngắn. Phật dạy mạng fan chỉ trong khá thở. Vậy mà bọn họ cứ thờ ơ, ít ai quan vai trung phong để ý. Dù có chú ý cũng không nhiều người chịu tu hành, mang lại khi ăn năn thì lại muộn rồi, than van khóc lóc thì cũng không được gì cả. Mang lại nên, họ là tín đồ học Phật thì đề xuất cẩn trọng. Lúc biết được đời là bể khổ, sinh già dịch chết là vô thường, không có ai tránh khỏi, đề xuất phải nỗ lực nỗ lực học tập cùng hành trì ko được con gián đoạn. Được vậy, một khi vô hay đến, ta lẹo tay xin chào vui vẻ ra đi một biện pháp nhẹ nhàng, thư thả mà chưa phải kêu la hay khổ sở gì cả.