Thời học tập trò thơ ngâyTung cất cánh tà áo trắngNhững trưa vắng sảnh trườngCánh phượng hồng thân thươngVương mặt trang sách vở.Nơi đây bao góc nhìn thầy cô quan sát chúng em trìu mếnNhững ước mơ, đông đảo chân trời xa lạBây giờ bọn chúng em lại tìm đếnLuôn bên cạnh mái trường xưa kỉ niệm.Và tình cảm các bạn bèMột niềm tin ngày maiBồi hồi lúc phân tách tayÔi kí ức mãi ko phaiKhôn phệ lên từ hầu như tháng ngày dài.Những năm học miệt màiVà hầu như lúc với mọi người trong nhà ôn bàiDưới cội bàng tiến thưởng láMùa hạ thiết thaGiờ về diết da trong nỗi nhớMong mong muốn trở về tuổi thơ.Được chạm mặt gỡ bạn bè.Và nô đùa giống như những đứa trẻCùng trái bóng bên vỉa hèNhững chiều tối lê la mặt quán chèBây giờ không hề là tấm béMình đã mập khôn từng ngàyTrưởng thành trong bao thay đổi thayVững tin trong cuộc sống.Nhớ về 1 thời ấu thơKhi có bằng hữu dấu yêuNhững ngày hè rộn giờ đồng hồ veNơi gốc bàng nhặt lá rơiTiếng cười chơi thật mến thươngSẽ mãi ngấm sâu trong lòngCùng bao kỉ niệmHướng tới tương lai tỏa sáng ngập tràn ánh dương...Khi xưa với mọi người trong nhà ngày từng giờ dưới mái trườngBao nhiêu yêu thương đẹp tương tự như giấc mơTa tay trong tay thuộc hát vang chung bài bác caSẽ mãi không phai trong tâm địa kỉ niệm dấu yêu.Rồi thời gian, bao mon ngàybao tháng ngày dần dần trôi quacho họ phải phân chia xa..Xa biết bao kỉ niệm của tuổi học trò thần tiên khi chúng ta trú mưa dưới hiên nhà.Ôi nhớ bao tháng ngày đã quangôi ngôi trường xưa yêu dấuXa tình yêu đầuthật hồn nhiên và khờ dại..Một nhẵn hình sẽ mãi không phai dẫu biết rằng một ngày maisẽ không còn gặp lạiKhi ve gọi mùa thiphượng rức đỏ màu chia ly.Giọt nước đôi mắt ướt nhoè mẫu lưu bútVà giây phút chia tay không nói lên lời lúc ngày mai xa rờiVà sẽ còn ghi nhớ mãi vào đờinhớ phần đông kỉ niệm xưachúng ta chơi vui bên dưới cơn mưa..Và từng chiều nhạt nắng và nóng sân ngôi trường vắngngồi dưới gốc cây giàmình cùng nhau say sưa hát caNhững khoảng chừng trời bao lanhững niềm mơ ước vời xa.Ôi tình chúng ta thật là thiết thatrong lòng ta vẫn còn đấy bao kí ức..Ôi nhớ số đông hàng câynhững bài bác giảng vang giờ cô thầy..Và vẫn còn đấy mãi đây hồ hết phút giây yêu mến ban đầu, khi bọn họ gặp nhauÁnh mắt ngập kết thúc dù con tim đã reo mừng..Nhưng ai làm sao dám nói..Giờ thì đang xa xôi, xa mãi xa thiệt rồiVì thời hạn trôi không lúc nào trở lạiMang theo những khoảng chừng trời tuổi thần tiên vào trắngCòn vương lại trong nắngđâu đây phần lớn tiếng cườiVà gần đây khúc hát xa vờikhi láng hoàng hôn vơi rơi..Cho lòng ai đùa vơi, hoài mơ về chỗ xa ấyMột thiên con đường tìm thấy. Update Required lớn play the media you will need to either update your browser to lớn a recent version or update your Flash plugin.