Haizz, cái lớp quái quỉ này chứng nào tật nấy a, tiết một học vô cùng nghiêm túc, vậy mà đến tiết này lại lịch sử tái diễn, chiến tranh lại lần nữa bùng nổ, nhìn mưa bút, thước, tập, sách, cả ghế nữa, nó thật muốn ngất. Nó chỉ hận không thể chui xuống gầm bàn tránh bom như ông thầy, làm sao nó có thể làm thế lúc bên cạnh có tên tảng băng ngàn năm, nhỡ hắn cười mỉa nó rồi sao, cố gắng bình tâm, Xử Nữ mày chỉ đang xem fim 3 chiều ''Chiến tranh lớp học'' mà thôi !!!

Sao hắn, anh, cậu lại ngồi bình thản cứ như xem kịch thế nhỉ, lâu lâu hắn còn cười nửa miệng làm nó sởn tua óc không thôi

Khẽ gọi cậu


-Trường này là như vầy à?

Biết nó chưa thích nghi được cái trường có 1-0-2 này, cậu cười trấn tĩnh nó

-Rồi Xử sẽ quen thôi

Nó đổ mồ hôi hột, cái gì mà '' rồi Xử sẽ thân quen thôi'', chẳng phải ý nói chuyện này sẽ xảy ra dài dài tuyệt sao? Nó muốn ngất lắm rồi!

-Sợ thì mau cút về nhà đi_ hắn cười mỉa nó

Nó ghét nhất người khác dùng thái độ như thế đối với nó, hừ, bản cô nương ta là ai chứ, trong từ điển của ta không bao giờ có chữ ''sợ''

-Ai nói là tôi sợ chứ ?_ nó chu môi lên cãi

-Tôi không tin cô học ở đây quá 2 tuần

-Hứ tôi sẽ học ở đây 3 năm đến anh biết

Hắn khẽ nhếch mép, ý bảo tôi sẽ chờ xem

Nó nhìn khuôn mặt phi thường tuấn mỹ của hắn mà hận không thể tặng hắn một cú đấm, ngậm cục tức trong lòng, quân tử trả thù mười năm chưa muộn

Hắn thầm nghĩ trong lòng, bé nhỏ ngổ ngáo này ngày càng thú vị

Chiến tranh đang kịch liệt xảy ra thì ngoài của một ông thầy đầu hói, bụng phệ bước vào, liếc mắt nhìn toàn thể lớp

-Năm ni trường chúng ta đã có kí túc xá đây là danh sách phòng cũng như bạn cùng phòng của các em_ ông thầy hiệu phó đưa tờ giấy mang lại ông thầy chủ nhiệm rồi cấp tốc chóng bước ra khỏi lớp, haizz, ai cũng không muốn ở trong cái lớp này quá lâu, bây giờ nó mới thấy ông thầy chủ nhiệm của mình quả rất dũng cảm!

Mà khoan, kí túc xá? What? Trời ơi, nhỏ làm gì nên tội!

Nó thật muốn gào khóc tức thì lập tức mà, cứ tưởng sẽ thoải mái tránh bọn đam mê chiến tranh, bọn sói đói lâu ngày này vào buổi tối, vậy mà bây giờ đùng một cái phải ở trong kí túc xá, chẳng phải tuyệt nhỏ đường sống cuối cùng của nó tuyệt sao?

Ông thầy chủ nhiêm cầm tờ giấy chuẩn bị đọc, bọn nam sinh bên dưới nháo nhào lên, tên nào cũng cầu được cùng phòng với nữ thần (là nó đấy)

Nó hắc tuyến giăng đầy đầu, ngầm cầu muốn trường thương tình cho nó một căn phòng riêng, dù nhỏ 1/3 phòng khác cũng được a!

Nhưng người tính không bằng trời tính, coi ra ông trời không thương nó thật rồi

-Lê Hoàng Xử Nữ, Vương Thiên Yết, Vũ Bạch Dương, Dương Ma Kết, các em bình thường phòng 134_ ông thầy chậm rãi đọc

Thôi kệ, ở tầm thường với anh và cậu cũng được, tại sao tên tảng băng này cũng bon chen vào chứ? Khẽ quay sang liếc nhìn biểu tình của hắn, hắn cũng liếc nhìn nó, đáy mắt tràn đầy trêu tức ''Có duyên nhỉ'', nó bậm môi liếc xéo hắn rồi luân chuyển qua chỗ khác, đáng ghét!

Cậu vui ra mặt, được bình thường phòng với bảo bối, ha ha. Anh cảm thấy lạ với cảm xúc của mình nên không thèm đoái hoài cậu, sao anh lại thấy vui chứ? Thật khó hiểu!

Bao trái tim ''nhỏ bé'' của bọn nam sinh vỡ vụn, vỡ tung giấc mộng cùng phòng với nữ thần.