PNO - Tôi gặp gỡ lại anh vào một buổi chiều hạ lửng lơ gần như sợi nắng vàng. Công ty chúng tôi ghé vào một trong những quán coffe lạ và ngồi như nhì người chúng ta xã giao.

Bạn đang xem: Gặp lại người yêu cũ cười như chưa quen nhau


Có đầy đủ lúc cảm hứng và lý trí không chạm chán nhau tại một điểm. Ngay lúc yếu lòng như thế, tôi gặp mặt lại anh. Bạn ta bảo mọi gì đang qua hãy để nó qua. Cơ mà tôi luôn bướng bỉnh ngoái đầu chú ý lại. Tôi gấp cho mình loại ống nhòm nho nhỏ, nhìn về quá khứ xa xăm bằng mọi cách…

Tôi gặp mặt lại anh vào một trong những buổi chiều hạ lửng lơ mọi sợi nắng vàng. Shop chúng tôi ghé vào trong 1 quán cafe lạ và ngồi ngay phía cổng, khiến ai đi qua cũng có thể nhìn thấy. Nghĩa là cửa hàng chúng tôi rất minh bạch, chạm chán nhau giống như những người các bạn xã giao.

Như xưa, anh hỏi tôi uống gì. Ngày còn yêu, tôi phù hợp thử những vị sinh tố ngọt ngào, lúc nào thì cũng là sinh tố. Còn anh thì vẫn vị cafe đen đá ít con đường đắng nghét. Lần này, tôi thử cho doanh nghiệp một ly cafe sữa đá, tiếng lanh canh của những viên đá va vào nhau làm tan biến không gian lặng ngắt của chúng tôi.


*
Ảnh mang tính chất minh họa - SHUTTERSTOCK

Ly cà phê tan đá, buổi chiều trôi đi thiệt nhanh. Anh chú ý vào đôi mắt tôi say sưa, tôi cũng phát hiện cảm xúc của chính bản thân mình những năm về trước. Giá mà được tổ hợp vào nhau, giá nhưng được nâng niu xúc cảm ấy. Anh sống trước mặt tôi, cảm xúc tràn đầy vào tôi. Công ty chúng tôi đọc được dịu dàng trong ánh nhìn nhau, nhưng công ty chúng tôi đã là những người dân có gia đình, quan yếu buông quên đi vớ cả.

Xem thêm:

Chiều nghiêng nghiêng, anh nói tôi may mắn khi không rước anh làm cho chồng, do ở anh có không ít thứ khó chiều, rước anh tôi đang khổ. Tôi bật cười sau giờ đồng hồ nấc nghẹn. Vậy không đem anh là tôi may mắn sao? Anh đâu hiểu được khi yêu thương anh và được anh yêu, tôi chẳng hề thấy khổ. Tôi có thể làm toàn bộ để lo mang đến gia đình, cũng có thể tần tảo như vợ anh bây giờ. Vậy hầu như nỗi nhức tôi nên chịu là may mắn? cảm giác trách móc một ít ấy cũng hối hả tan biến.

Ly cafe sữa đá còn nguyên, tôi không thể nào thẩm nổi vị đăng đắng của nó. Phần lớn gì sẽ thành thói quen, thành bản chất đâu dễ dãi từ bỏ. Chỉ dễ dàng và đơn giản là một phép thử. Cơn gió chiều thoảng qua khiến cho lòng tôi se sắt. Nếu như không vững lòng hoàn toàn có thể tôi đã ngã gục vào ánh nhìn ấy. đúng mực hơn là tôi vấp ngã gục vào thừa khứ vốn vẫn ngủ vùi, quá khứ mà lại tôi vốn tôn thờ, vuốt ve sầu nó.

Tôi ko được say, tất cả chỉ là ảo hình ảnh và đa số thứ sẽ lại qua đi. Anh ngồi trước phương diện tôi nhưng không phải anh của ngày ấy. Tôi ngà ngà ngước chú ý về phía xa xăm, phía khung trời thu xanh thăm thẳm…

Chúng tôi vùng lên chào nhau ra về. Xe mỗi cá nhân mỗi ngả trở về đúng con đường mình bắt buộc đến. Cửa hàng chúng tôi chưa chạm vào nhau sau bao năm xa cách. Anh hướng đông còn tôi hướng tây, bắt buộc về cấp tốc kẻo nắng nóng chiều tắt.