*

*

*
trang chủ » thực đơn » Văn 11
Cảm nhận của anh(chị) về đoạn thơ sau vào bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu:"Của ong bướm...mới hoài xuân"

Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất vào các nhà thơ mới, hồn thơ Xuân Diệu luôn tha thiết gắn bó với thiên nhiên, với cuộc sống và bé người."Vội vàng" là một vào những bài thơ tiêu biểu của Xuân Diệu trước cách mạng tháng 8, thể hiện một lòng mê say muốn cuồng nhiệt nhưng luôn luôn bị ám ảnh bởi quy luật thời gian và sự hữu hạn của kiếp người.Đoạn thơ sau đây có lẽ là một vào những đoạn tốt nhất của bài thơ "Vội vàng":"Của ong bướm...........

Bạn đang xem: Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Mới hoài xuân"Đoạn thơ tập trung thể hiện cái nhìn trẻ trung, tươi mới của Xuân Diệu đối với thiên nhiên, cuộc sống và nhỏ người. Qua đó thể hiện một cách nhìn đời, quan lại niệm sống, quan tiền niệm thẩm mĩ và quan tiền niệm nghệ thuật của chính nhà thơ:"Của ong bướm này đây tuần tháng mậtNày đây hoa của đồng nội xanh rìNày phía trên lá của cành tơ phơ phấtCủa yến anh này trên đây khúc tình siVà này trên đây ánh sáng chớp hàng mi"Cả đoạn thơ như chất đầy vẻ đẹp của cuộc sống mà mỗi câu thơ là một phát hiện mới mẻ, tinh tế của Xuân Diệu đó là kết tinh của cái đẹp: mật "của ong bướm", "hoa của đồng nội","khúc nhạc tình" của chim yến, chim anh, "mùa xuân của đất trời" và có cả "cặp môi" của người thiếu nữ. Một mùa xuân với vẻ đẹp của tháng giêng tràn đầy sức sống: "ong bướm, hoa cỏ, chim muông, ánh sáng, âm thanh". Tất cả như vừa mới từ cuộc đời tràn vào trong thơ còn đã tươi nguyên sắc màu, còn ấm nóng khá thở của cuộc sống tác động vào mọi giác quan của người đọc như mời mọc, như quyến rũ. Đoạn thơ như một khúc nhạc liệt với nhịp điệu dồn dập, những câu thơ như cứ tuông thẳng ra từ dòng thác vai trung phong hồn, từ máu thịt của một hồn thơ yêu thương cuộc sống đến mãnh liệt. Câu nọ cứ tràn sang câu kia, ý nọ tiếp ý kia như một đợt sóng liên tiếp ko ngừng, ko nghỉ. Những điệp ngữ "này đây" như có một bàn tay đang chỉ vào một sự vật cụ thể mà tính, mà đếm, mà kể mang đến hết những cái đẹp của cuộc đời.

Xem thêm:

Nó vừa là tiếng reo vui háo hức, vừa là lời mời gọi tha thiết. Xuân Diệu như muốn đem tất cả cái đẹp của trần thế mà trao tặng, mà hiến dâng cho con người, kết cấu của từng câu thơ cũng thường xuyên cố gắng đổi tác giả liên tiếp dùng phép đảo ngữ tạo đề nghị nhịp điệu sôi nổi, háo hức mang đến cả đoạn thơ.Đằng sau bức tranh tươi mới của cuộc sống ta bắt gặp một cách nhìn đời, quan liêu niệm sống, quan liêu niệm thẩm mĩ của chính nhà thơ. Xuân Diệu nhìn cuộc sống bằng cặp mắt "xanh non", bằng một con mắt trẻ trung đầy yêu thích muốn, đầy khát vọng đó là con mắt thoát ra khỏi cái nhìn ước lệ để nhìn trực tiếp vào cuộc sống, để từ đó nhà thơ có thể phát hiện ra những cái tinh tế, sâu sắc của cuộc sống. Đối với Xuân Diệu cái đẹp nằm ngay lập tức trong cuộc sống trần thế. Cuộc sống xung quanh ta rất đẹp, rất quyến rũ và rất đáng sống, không cần phải thoát li thực tại cứ bám chặt lấy mảnh đất trần thế mà tận hưởng cho hết cái đẹp mà tạo hoá đã ban tặng cho nhỏ người đây là một quan tiền niệm sống rất nhân văn.Quan niệm thẩm mĩ của nhà thơ cũng xuất phát từ tính nhân văn, chủ nghĩa nhân văn. Trong văn học trung đại, các nhà thơ coi vạn vật thiên nhiên là chuẩn mực của cái đẹp cho nên vì thế họ miêu tả cái đẹp của nhỏ người bằng cái đẹp của thiên nhiên. Còn các nhà thơ mới như Xuân Diệu coi nhỏ người là chuẩn mực của cái đẹp đề nghị miêu tả cái đẹp của thiên nhiên bằng cái đẹp của nhỏ người, chính vì vậy mà Xuân Diệu đã sáng tạo ra những hình ảnh tuyệt mĩ:"Và này đây ánh sáng chớp hàng mi"Nhà thơ có một cách so sánh táo bạo, mới mẻ:"Tháng giêng ngon như một cặp môi gần"Cái đẹp, cái hấp dẫn của tháng giêng, của mùa xuân qua cách so sánh của Xuân Diệu càng trở phải cụ thể, thậm chí rất vật chất.Hai câu cuối đoạn thơ:"Tôi sung sướng. Tuy thế vội vàng một nửaTôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"Thể hiện ý tưởng đoạt lấy sự sống, đoạt lấy thời gian tranh thủ để tận hưởng hạnh phúc lớn nhất của con người giữa mùa xuân, tuổi trẻ và tình yêu.Đoạn thơ đã huy động hàng loạt từ ngữ, hình ảnh đẹp giàu sức gợi tả, giọng thơ sôi nổi, vui mừng đầy sức lôi cuốn.Đoạn thơ này nói riêng và cả bài thơ nói bình thường thể hiện rất rõ cái tôi của Xuân Diệu: một cặp mắt xanh non háo hức, một trái tim sôi nổi yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, một quan liêu điểm thẩm mĩ mới mẻ: lấy bé người, tuổi trẻ và tình yêu thương làm chuẩn mực cho cái đẹp.