Người ta thường bi đát vì phần đông chuyện ko đâu, chẳng đầu chẳng cuối. Nỗi buồn hình như là một món ăn tinh thần không thể thiếu, chỉ có điều bạn ta chọn cách nào để ăn nó thôi. Tín đồ ta thường vui với quên rất nhanh, nhưng lại lại ôm nỗi buồn từ thời điểm năm này sang trọng tháng khác, tuy là bi lụy nhưng nó luôn có một sự lôi kéo mãnh liệt như thế nào đó vô hình khó cưỡng lại. Một mẩu truyện vui rất có thể cười một lần tuy nhiên một câu chuyện buồn lại rất có thể khóc nhiều lần.

Bạn đang xem: Có những nỗi buồn không thể gọi thành tên


*

Có hầu hết nỗi buồn chợt đến bất kể lúc vui hay buồn tôi gọi đó là đông đảo nỗi bi hùng không tên. Đơn giản vì tôi cần thiết định nghĩa được cái cảm hứng cứ thốt nhiên choáng ngợp lấy trung khu trí, khiến cho con người ta trầm cảm, suy xét và làm cho những vấn đề mà ngay bản thân cũng không điều hành và kiểm soát được.

 

Buồn trong khi thấy thật trống vắng trong lòng không phải vì không được đầy đủ những tình cảm đời thường, chân thật. Buồn chưa hẳn vì quá cô đơn, không tồn tại sự yêu thương và che chở; buồn chưa phải vì có những mất mát quá rộng lao...Đôi khi đông đảo nỗi bi ai đó là hầu hết ước mơ bắt buộc thực hiện, là gần như khát khao lý tưởng bắt buộc với tới. Là một trong khoảng yên ổn bình yên, im lẽ trong lòng hồn

 

Những cảm giác không tên đó là thứ bản thân phải đương đầu trong đời sống, nó là 1 khoảng lặng. Tôi hotline đó là một trong những người bạn tên bi lụy thỉnh thoảng lại mang đến thăm bản thân một lần. Chỉ có điều đừng nhằm cuộc viếng thăm ấy kéo dãn quá lâu, do nỗi bi quan sẽ bào mòn mình, buộc mình yêu cầu sống với nó, nghĩ đến nó. Nhưng mà một khi đã làm cho thế bi thảm sẽ làm mình mất đi niềm tin vào cuộc sống....Và bạn bạn này không những ngự trị ở bên tôi mà trong những con người

 

*

 

Vẫn biết cuộc sống vốn dĩ không lúc nào bằng phẳng, bởi nếu cứ như thế, ta sẽ không còn có cảm xúc gì, hay nói theo cách khác là ta không sống. Nhưng mà đâu đó vẫn là cái xúc cảm khiến con bạn như muốn quên lãng đi....Biết bi ai là vẫn tàn phai, là sẽ bỏ lỡ đi những nụ cười khác, nhưng để dẹp bỏ nó thì không dễ chút nào.

 

Đã bao lần,

Đã mấy tháng tư?...

Chẳng còn gặp mặt nhau để mà bối rối

Cơn mưa đầu mùa sao đi rất vội

Cho một nỗi bi lụy không thể để tên

 

Ừ!...Nỗi ảm đạm không thể điện thoại tư vấn tên

Chỉ trơn hình em lấp đầy lồng ngực

Tất cả anh tụ lại thành nỗi nhớ

cho một cuộc tình cấp thiết nào quên

Tôi gồm có nỗi ai oán thật đẹp!

Những nỗi bi thiết không thương hiệu thênh thang trong cuộc sống thường ngày đôi lúc chúng chất đóng rồi bất ngờ vơi đi.

 

Tôi gồm có nỗi buồn thật đẹp!

Những nỗi bi thương miên man không tên chênh vênh cùng tôi hồ hết khi mệt lúc cười nhạt lạng lẽ rồi bâng khuâng.

Xem thêm: Mã Số Karaoke Mã Số Karaoke Mưa Đêm Tỉnh Nhỏ 5 Số Hà Phương 52237

 

*

 

Tuổi xuân trôi qua mất tuy vậy nỗi buồn xinh tươi vẫn nghỉ ngơi yên. Bọn chúng cạnh tôi lúc giờ chảy tầm mang lại lúc trở về hay đâu đó loanh quanh. Chạy lang thang dọc ngang những con đường thả lòng mình trong gió thoảng mây bay. 

 

Đã hết sức lâu không có ai ngồi trước nữa chẳng tiếng mỉm cười hay ghì chặt tay tôi. Chiều cứ trôi phương diện trời cũng xuống núi hoàng hôn tàn trong không bến bờ mây xanh. Tôi thấy anh trong tốt thoáng ký kết ức chúng sứt mẻ rời rạc ko liền nhau. Tôi thấy anh trong dòng người lạ lẫm từng chút buồn đẹp đẽ khẽ chạm tim. Anh cùng tôi bên cạnh đó chẳng thân quen biết tiếc nuối gì thì cũng lướt qua nhau.

 

Tay tăng ga bánh xe lăn vòng mãi tôi về bên trong thổn thức day dưa. Chắc hẳn rằng chưa bao giờ tôi thôi nhớ tuy qua rồi nhưng ký kết ức vẫn đây. Vẫn như mây cơ hội dày rồi thời điểm nhạt chạy thế nào cũng chẳng chạm đến mây. Tôi ngây ra thở nhiều năm rồi nằm đó nước đôi mắt tràn sau nghìn ngày cô đơn. 

 

Tôi biết rõ nỗi bi quan ấy có nhiều màu trộn lẫn với ko gian. Ngày tôi mang bọn chúng theo như tư trang xếp gọn gàng đặt nơi nào đó trong tim. Chúng lặng im không ồn ã náo nhiệt cái lẻ tẻ theo tôi từng ấy năm. 

Chỉ là bi ai cứ vương vãi mãi trong tôi. Ngày lại trôi còn tôi vẫn như cũ tự đóng lòng cài đặt chặt khóa sinh sống tim. Cứ cố kỉnh im rồi trốn xó bật khóc. Ai oán đến độ đề xuất giác ngộ lương tri. Đừng từ bỏ ti tuyệt hờn trách ai nữa giữa cuộc sống ngang dọc rất nhiều chuyến đi. Bao gồm khi may tôi chạm mặt nơi làm sao mới nghỉ chân lại hít thở không ngại âu.

 

Cánh đồng xanh vách lá con đường nhỏ người ngoại trừ đồng cậm cụi giữa nắng trưa. Nóng rát da các giọt mồ hôi thì nhể nhại họ vẫn cười dù stress bao vây. Đấy vắt thôi những thứ điều đơn giản và dễ dàng hà cớ gì tự có tác dụng khổ bạn dạng thân. Cứ cười cợt thôi thoải mái ngừng cân nhắc nỗi bi lụy nào cũng khá đẹp mặt trong.

 

*

 

" Sau bão giông mong vồng luôn luôn xuất hiện, sau chuyện bi thảm sẽ đến những chuyện vui. Đừng mãi lui mà lưỡng lự đi tới, đừng mãi bi lụy mà chẳng biết vì sao ".

 

Nỗi ảm đạm cũng đáng trân trọng... Người ta lạ lắm, không ưa thích nhìn bạn khác buồn, phong cách như một cách độc chiếm phần :" Chỉ tất cả tôi mới được bi thảm mà thôi ". Vậy đấy, bé người luôn luôn ích kỉ, muôn thuở là thế.

 

Lời kết: Tôi cũng ích kỉ duy trì nỗi buồn như thế , tôi chẳng ý muốn ai chạm vào hay với nó đi, bên cạnh đó ở lâu với nó rồi, thấy quen, không chừng ngày nào không có còn thấy thiếu,thấy khó chịu. Mặc dù nỗi bi tráng đang hằng ngày gặm nhấm, làm mòn tâm hồn từng chút từng chút một, đang càng ngày càng đẩy ta thoát ra khỏi vòng cùng đồng. Trung tâm hồn bị gặm nhấm và dường như cũng được nuôi dưỡng bằng nỗi buồn. Nói tôi yêu thương nỗi bi đát của mình, nghe thiệt lạ, tuy vậy thật sự tất yêu sống mà không hề thiếu nỗi buồn.