Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn nội dung bài viết này mời các bạn để lại bình luận, phản hồi tại box bình luận cuối nội dung bài viết hoặc share đường link bài viết này đến đồng đội của bạn - 2 giải nội dung bài viết yêu yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn rất có thể được hệ thống tính auto dựa bên trên lượt xem cùng bình luận nội dung bài viết (Bạn hiểu theo dõi qua box Đọc các nhất/Bình luận nhiều nhất tại home blogviet.com.vn)Năm tôi 3 tuổi rưỡi, tai ương giáng xuống nhà tôi, ba tôi bị vu oan giáng họa và bị đi tù. Người mẹ tôi, khi đó 30 tuổi, nhỏ nhắn, choáng váng đứng trụ cột chính gia đình.Tôi - nhỏ thứ 3, cũng là con út. Bố tôi lấy chị em tôi là vk thứ 2. Vợ đầu tiên của bố, bà mẹ cả, đã hết vài năm ngoái khi bố lấy bà bầu tôi. Người mẹ cả hình thành anh trai với chị gái tôi. Nói một cách thô thiển thì tôi là người con dì ghẻ, người con riêng.Nhưng bà mẹ tôi chưa hẳn dì ghẻ. Bà mẹ tôi luôn công bình đối với cả 3 bà bầu tôi. Đôi khi có bênh tôi một chút nhưng chỉ vị tôi là út. Bà mẹ tôi luôn luôn yêu thương cả nhà tôi. Hồi tía mới lấy mẹ tôi về, anh trai tôi 2 tuổi, chị gái 4 tuổi. Việc lau chùi cá nhân, tắm rửa rửa cho các bạn tôi, mẹ tôi đầy đủ làm tận tụy không lo bẩn. Ba năm tiếp theo tôi mới được sinh ra. Người ngoài chú ý vào thì tưởng chừng như tất cả đều là bé ruột của mẹ.Cho đến loại ngày mà bố tôi bị còng tay bắt đi. Chị em tôi suy sụp trả toàn, bốn bà bầu con ôm nhau khóc, khóc do nhớ bố, khóc vì cuộc sống đời thường sau này.

Bạn đang xem: Có mẹ là điều xinh đẹp nhất con có được


*

Mẹ tôi, bé dại bé như thế này, sao mà tìm kiếm được tiền nuôi ba mẹ đây? Nuôi ăn uống đã khó, còn nuôi học nữa, số đông thứ đè nặng lên song vai bé nhỏ của chị em tôi. Bà ngoại tôi và cả họ sản phẩm ngoại của mình nữa bảo mẹ tôi bỏ anh chị cho họ nội nuôi, nhưng bà bầu tôi sợ anh chị em tôi bơ vơ, không đành lòng và đặc trưng là mẹ tôi hết sức thương các bạn tôi nữa. Bà mẹ không nghe bà, vẫn bảo cả nhà tôi đi học bình thường.Mẹ tôi đi buôn bán bánh mì, trên chiếc xe đạp điện thô sơ cũ kĩ, mẹ tôi đi khắp nẻo mặt đường mặc đến trời có nắng chang chang xuất xắc mưa như trút nước. Vòng xoay xe sút vẫn đều đều trên những con đường…Ba tuổi rưỡi, thực sự tất yêu nhớ rõ được đa số chuyện một biện pháp ràng. Tuy thế tôi vẫn nhớ các lần về đêm, mẹ lại tủi than ôm tôi khóc, khóc vị nhớ bố, khóc vì tiền chào bán bánh mì sao nhưng quá ít, cảm thấy không được nuôi mấy đứa con nheo nhóc. Khóc vì chưng gánh nặng gia đình.Chẳng ai có thể giúp được, bà ngoại cũng có thể có khá đưa hơn một chút nào đâu. Mẫu nghèo, chiếc đói nó dày xéo bé người, nó giày xéo lên song vai bé bé dại của bà mẹ tôi.Mẹ của tôi, chỉ cao 1m47, đích thực thì bà mẹ quá bé dại bé trước cuộc đời. Vậy mà cuộc sống bắt bà bầu tôi đèo mẫu gánh nặng nhiệm vụ sao nhưng to thế? Sao nhưng mà nặng thế? bao gồm bất công quá không? bà mẹ phải vừa có tác dụng mẹ, vừa làm cha trong gia đình, vất vả vô cùng. Chi phí ăn, chi phí học, tiền điện, tiền nước,…cả tiền gởi vào cho tía nữa. Sao mà các thế? Sao mà lại lắm thế? chị em lại lai lưng ra đấm đá xe đi bán nhiều hơn, cung cấp cả chó, cả mèo, vẫn bí thiếu.

Xem thêm: Nhà Máy Nhiệt Điện Uông Bí Quảng Ninh, Nhà Máy Điện Uông Bí Mở Rộng 300Mw

Ừ! Thì bên nghèo! Nghèo lắm! Nhưng bà bầu không bao giờ để tín đồ khác coi thường chị em tôi. Người mẹ dặn thấy fan ta ăn uống không được nhìn, dù rằng có thèm, yêu cầu ngoảnh khía cạnh đi nơi khác, chớ để người ta cười cợt khinh, tía thí. Chị em dặn nghèo thì nghèo dẫu vậy cấm đứa làm sao được trộm cắp. Người mẹ dặn nhà gồm ba người mẹ cái gì rồi cũng phải biết share cho nhau, buộc phải yêu yêu quý nhau, con nào thì cũng là bé của người mẹ hết, cấm được khác nhau đứa này đứa kia. Mẹ dạy shop chúng tôi cách có tác dụng người.
*

Rồi mang đến một ngày, khi người mẹ không đủ năng lực nuôi được cả tía chị em, lúc mà anh chị tôi học tập lên lớp cao hơn, tiền đóng nhiều hơn. Bà nước ngoài bảo bà mẹ đưa tôi mang lại bà nuôi đỡ, cho dù muốn hay là không muốn thì bà bầu tôi cũng chẳng còn kỹ năng nuôi nổi cha chị em. Bà mẹ đành gặm răng, xong ruột gửi tôi mang lại bà ngoại, phần vì mẹ có muốn tôi được nạp năng lượng uống rất đầy đủ hơn lúc ở cùng với bà ngoại. Tôi rên rỉ đòi mẹ, nhưng lại cái ô tô chết tiệt nó vẫn cứ lăn bánh. Vậy là mãi mang lại hơn 1 năm sau tôi bắt đầu được về cùng với mẹ.Lúc kia tôi hết sức nhớ mẹ nhưng giờ đồng hồ tôi hiểu chị em còn đau đớn hơn tôi trăm lần. Tôi hiểu cái cảm xúc mà hằng sáng thức dậy ko thấy hình thái máu mủ của người mẹ đâu. Tôi hiểu cảm giác trước lúc đi ngủ nhưng mà nỗi nhớ nhỏ da diết đè nặng. Tôi hiểu phần nhiều lúc đơ mình bất giác hotline tên đứa con chấm dứt ruột đẻ ra. Bố đi rồi, nhỏ cũng xa mẹ. Chị em ơi ! chị em cô đơn, bà mẹ buồn, mẹ hối tiếc lắm yêu cầu không? phần lớn lúc bà mẹ khóc, ai đã lau nước mắt mang lại mẹ?Mẹ tôi ko xinh đẹp. Bà mẹ tôi chẳng cao sang. Nhưng so với tôi không có người chị em nào cao cả, mập mạp như mẹ. Không người nào nói chị em tôi là dì ghẻ, bởi bà bầu tôi yêu quý ba bà mẹ như nhau, bởi vì mẹ nhân từ quá cùng bởi mẹ hi sinh cho công ty chúng tôi nhiều quá. Đối với bọn chúng tôi, bà bầu là tất cả những gì cực hiếm nhất.Có mẹ là điều xinh đẹp tuyệt vời nhất đời con. Sau cơn mưa, trời lại sáng.Hai năm sau, tía về, chị em bớt khổ. đề xuất chăng đó là thử thách ông trời đặt ra cho người mẹ tôi? nhưng sao thử thách đó quái ác, oái oăm, đau đớn đến vậy? Sau vớ cả, giờ người mẹ lại mắc bệnh lý huyết áp thấp. Chị em ơi! Một đời người mẹ khổ cực, một đời mẹ hi sinh vì chúng con. Anh trai, chị gái vẫn có các bước xong xuôi. Bà bầu yên tâm, bé sẽ đỗ đại học, nhỏ sẽ làm bác bỏ sĩ, bé sẽ chăm lo cho bà mẹ suốt đời, con sẽ bên mẹ, con sẽ trị khỏi bệnh cho mẹ! chị em nhé!Con yêu bà bầu nhiều lắm! • Bài tham dự cuộc thi của nhì Giang
*

Mời các bạn click vào đây để khám phá thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn chọn
Để những mẩu chuyện và trọng điểm sự, phản hồi của doanh nghiệp đến với các thính đưa của Blog Radio tương tự như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất add email blogviet
*

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc ngẫu nhiên lúc nào bạn muốn với những người dân cùng thương mến Blog Việt nhé!