nambaongu.com.vn - Tôi gồm thích Út không? Ngày làm sao tôi có muốn được chạm chán Út, ước ao thấy mái đầu dài, nụ cười trong trẻo, dòng răng khểnh của Út. Tôi trả lời thằng Tư cũng giống như nói lòng mình: tôi thích Út. Chắc hẳn rằng là tôi ưng ý Út.

Bạn đang xem: Có cánh chuồn nào trên vai em không

***

Châu Mộc nằm sâu trong làng mạc Châu Ổ, lối vào bé dại hẹp hun hút với số đông rặng dâm bụt mọc nối dài, men theo bên bờ sông cỏ may tả tơi cuộn mình trong gió. Thi thoảng, khi được nghỉ hè tía cho tôi về ngoại chơi, Châu Mộc theo tôi suốt hầu hết tháng hè triền miên mà lại đầy rạo rực.

Sáng sớm, tôi hào khởi thu dọn áo quần xếp vài cuốn sách cho vô góc bé dại theo má về quê ngoại. Từ công ty tôi qua đơn vị ngoại bí quyết chừng một khoảng xe đò, tôi lên xe cộ ngủ một mạch đến khi má lay tôi dậy thì sẽ thấy bóng ngoại tôi vẫy tay đứng phía xa. Ngoại tôi ở 1 mình, từ lúc ông mất ngoại cũng ko đi đâu, nhiều lần bác tôi ngỏ ý đón nước ngoài lên phố ở thuộc tiện mang đến việc âu yếm nhưng ngoại một mực không lên. Ngấm thoát nước ngoài tôi sống một mình cũng bốn năm, mỗi lần hè về nước ngoài trông tôi về chơi y hệt như tôi ngóng hè vậy, khiếp sợ đếm từng ngày.

Tôi thấy nước ngoài ôm chầm điện thoại tư vấn to, nước ngoài mỉm mỉm cười nhẻm miệng, nhẵn hoàng hôn sau núi phía xa in vệt chân hai bà con cháu vang tiếng mỉm cười Châu Mộc.

*

Tôi về ngoại được ngoại cho nạp năng lượng bao nhiêu đồ ăn chẳng mấy chốc tôi béo tròn trông thấy, cơ mà kể ra cũng lạ mấy đứa con nhà bác bỏ Năm Điền, bé dại Út bọn chúng nó ở chỗ này bám đất này mà người cứ bé đét đen nhẻm trong những khi tôi ngay sát tháng là tăng cân nặng hẳn lên, tôi nghe nước ngoài tôi nói với chưng Đào rằng "Nó kỳ lạ nước buộc phải mới nuốm chứ sinh hoạt lâu như nhỏ Út thì bao gồm khi bé suốt". Bé dại Út là con gái đầu bác bỏ Đào, nhà ở kề bên nhà ngoại tôi, ba nó mất lúc nó được chừng bảy tuổi, dưới nó còn có đứa em trai kém nhị tuổi, từ thời điểm ngày ba nó mất nó quăng quật học hẳn về phụ má nó công việc, chú ý nó tuy bé xíu bé nhưng cấp tốc nhẹn với siêng năng.

Tôi thẫn thờ chú ý mái nhà của ngoại đã 2 năm rồi tôi chưa về thăm ngoại, năm kia ba mang đến tôi về ngoại nghịch nhưng tôi lại trúng đợt bé thế là nằm ở trong nhà nuối nuối tiếc kì nghỉ hè trôi đi. Ngoại gọi tôi cắt ngang cân nhắc trong lòng.

- Ra giếng rửa mặt mang lại mát đi con.

Tôi mỉm cười

- Dạ ngoại.

Ngoại tôi vẫn ráng qua bao năm vẫn mái tóc nhiều năm màu bội bạc vẫn ngồi trước hiên bên bện thanh hao rơm, vẫn nạp năng lượng trầu cùng vẫn luôn ân cần dịu dàng như thế, chỉ có tôi ngày ngày lớn dần theo thời hạn và vào cả những xúc cảm non nớt bồng bột chân thật.

Tôi ra sau công ty rửa mặt, nước giếng tại đây trong cùng mát. Tôi cúi chú ý mặt giếng thấy cả bầu trời xanh thấy cả đám mây trắng vẫn theo nhau bồng bềnh. Ai bảo là cấp thiết nhìn được mây khi trời nắng nóng chứ, lũ chúng ta tôi ngó mặt thăng thiên thì sao thấy được, chỉ tất cả tôi thông minh để nhìn chúng qua mặt giếng bên ngoại. Lũ bạn tôi giờ bọn chúng nó đã và đang về quê không thì theo bố mẹ chúng đi buôn rồi, cửa hàng chúng tôi tạm xa nhau tía tháng hè sống cuộc đời không sách vở, không bắt gặp nhau.

Chiều dần dần tắt nắng, hoàng hôn phía xa bỏ trốn đi đâu cô quạnh lại chân trời ngọn cỏ. Khoảng tầm khắc cuối chiều trôi nhanh đến lúc tôi kịp nhận thấy cũng là chập choạng tối sẵn sàng khép lại một ngày.

Bữa cơm mùa hè đạm bội bạc với rau củ muống luộc vài trái chanh, ít cá kho nhưng tốn cơm trắng của nước ngoài quá chừng. Trên đường ngày nào má tôi cũng mang đến tôi ăn uống thịt, thời gian thì giết thịt gà, giết mổ vịt, khi thì làm thịt lợn tôi ngán tới tận cổ họng nhưng cầm cố ăn để có sức nhưng mà học hành, ni được nước ngoài cho ăn uống cá kho mà lại như đánh hào hải vị của vua chúa ấy, tiến công liền cha bát cơm cá canh ngon lành. Ăn xong xuôi tôi khiêu vũ tót lên võng của nước ngoài đu đưa, gác chân chéo, ánh mắt vòm lá cây vú sữa. Trời nắng trong xanh, xen qua kẽ lá các giọt nắng và nóng rơi vội xuống bậc thềm thi nhau khiêu vũ múa. Mắt tôi lim dim tận thưởng cái xúc cảm mát dịu yên lành ấy, chiếc thứ cảm xúc ở thành phố không bao giờ có được cố vào sẽ là hợp âm của tiếng xe máy, tiếng ồn ào í ới của mấy bà rao hàng, tiếng cô bánh đúc, xôi trà và mặt hàng tỉ thứ âm nhạc khác.

*

Bỗng giờ két khu vực then cửa, gồm tiếng gọi:

- An ơi, đi dạo không?

Nghe ai đó gọi tên mình, nửa tỉnh giấc nửa mơ tôi mở mắt còn chưa kịp định thần coi là ai thì giờ gọi thường xuyên vang lên:

- An ơi An, An ơi.

Nghe đúng tên bản thân tôi đáp lại:

- Ơi, ai đấy.

Tôi kịp ngó qua cổng thấy thằng tư đang ló loại đầu qua khe cửa thấp thó nét mặt nhếch nhác những giọt mồ hôi như vừa chạy đi đua sinh sống hội thi như thế nào đó. Nó vẫn đứng ngoài không mở cổng bước vào chắc đang hóng câu trả lời của tôi.

Bình hay nghe mấy thằng bạn trên phố rủ đi dạo thì tôi sung sướng ra khía cạnh nhưng thời hạn lúc giữa trưa nắng nóng cầm này mà đi chơi thì nghe vẻ ko được bình thường cho lắm. Cái bình thường của tôi là buổi trưa phải đi ngủ và nhất định đề xuất ngủ, mặc dầu tôi có bi quan ngủ tốt không? Má tôi trưa nào cũng bắt tôi vào chõng ngủ trưa không cần phải biết là tôi có bi thương ngủ hay không, chính là lẽ tất nhiên và là thông lệ khi tôi sinh hoạt nhà. Tôi nhớ tất cả lần tôi nhắm mắt đếm tận cho tới chín trăm năm mươi nhưng vẫn tỉnh giấc quơ đếm cho tới một ngàn thì vẫn cấp thiết ngủ được cho tới khi má tôi vào chất vấn thì tôi vờ vịt ngáy thiệt to.

Vậy mà bây giờ thằng tứ lại rủ tôi đi dạo lúc buổi trưa thật là không thông thường chút nào. Ngoại tôi cũng ngủ trưa, bác mẹ tôi chắc chắn cũng ngủ trưa với cả cái thành phố cũng ngủ trưa, vững chắc chỉ bao gồm tôi với thằng Tư mới không ngủ trưa. Những để ý đến ấy cứ rõ ràng trong tôi nhưng giây lát bị ngăn chặn bằng cái để ý đến thoáng qua “mà nằm phía trên tôi cũng không ngủ được... Xuất xắc là… đi chơi”. Tôi vui vui tươi với xúc cảm vừa loé tự dưng trong đầu. Tôi nhảy bật xuống đất, như để yên tâm hơn tôi nhón chân cách thật chậm rì rì để ngoại lừng khừng tôi lẻn đi. Sau những hồi hộp nạm nén thở cùng bước bằng năm ngón chân thay bởi cả bàn tôi cũng bay được ra ngoài qua then cửa. Những việc có vẻ êm xuôi cho tới khi tôi quay đầu lại thì vứt xa thằng Tư. Nó ngơ ngác nhăn mặt:

- Sao mày nhanh vậy.

Tôi lún vai:

- Không cấp tốc để bị phát hiện tại trốn nhà đi chơi à.

*

Rồi không để nó nói thêm tôi gặng hỏi:

- giờ đi đâu đùa hả mày?

Nó hớn hở:

- bọn họ đi chích chuồn chuồn nghe mày.

Nghe cho tới chuồn chuồn lòng tôi rộn ràng như pháo nổ, tôi mới chỉ nghe qua ở đâu đó vài câu thơ chứ chưa lúc nào được nhận ra nó hình thù vậy nào:

“Con chuồn chuồn nhỏ

...đậu cạnh bờ ao

Đôi cánh lao xao

...gió qua mùa nào?

Con chuồn chuồn nhỏ

...lắc lư chiếc đầu

Chiếc trơn còn đâu

...đôi mắt bi đát rầu

Con chuồn chuồn nhỏ tuổi

...vỗ cánh cất cánh cao

Ôm cả trời bão

...lao bản thân xuống ao.”

Vậy là tôi được đi chích mấy chú chuồn chuồn bên bờ ao, tôi mừng quýnh đi như chạy về phía trước khiến cho thằng tứ đuổi ko kịp.

- Ê An, mi đi đâu đó?

- Tao đi ra bờ ao.

Xem thêm: Phúc Rey Hát Anh Là Vô Địch (^_^) !!!, Anh Là Nhà Vô Địch 2

Nó ngơ ngác:

- mày ra đó làm cho gì?

Tôi khẳng định:

- Thì chích chuồn chuồn với mày.

Nó không đồng ý khịt mũi:

- Ai bảo ngươi ra bờ ao chích chuồn chuồn, trưa nắng nóng nó không đậu ngơi nghỉ bờ ao nhưng mày định rước tay chích nó à.

Tôi ngập xong xuôi mặt đờ đẫn. Nó nhoáng thấy nét khía cạnh tôi lập tức quả quyết:

- Mày đi theo tao.

*

Tôi lẽo đẽo bước đi theo nó. Nó dẫn tôi vào trong nhà lấy con dao lớn rồi ra sau nhà trải qua hàng chuối chặt mấy phân phát vào cội mít già. Vật liệu bằng nhựa mít trắng đục tung ra nó quấn chặt vào que nhỏ dại vài vòng. Tôi im thin thít mắt chuyên chú, chốc chốc há miệng, mẫu đầu rung lắc lắc rồi ngó nghiêng.

Tôi như cậu tinh quái vừa ra đời trên mảnh đất nền ruộng đồng thơm hương thơm lúa nếp trên kè sông bãi mía sau nhà bên giàn hoa thiên lí vừa kinh ngạc lạ lẫm vừa hồi hộp reo vang.

Mấy năm kia má cũng mang đến tôi về ngoại nghịch nhưng năm thì về được nhì ngày tôi bị ốm, có lẽ không quen thời tiết, kỳ lạ nước; gồm năm thì trúng vụ gặt yêu cầu chẳng có ai nghịch cùng bởi thế mọi thứ lưu giữ cũng mờ nhạt.

Thằng bốn quấn đầu bố cái que mủ mít khoái chí nhìn tôi cười cợt sằng sặc má lúm đồng xu tiền trông ngộ ngộ chú ý như diễn viên hài tôi từng xem bên trên tivi. Giờ ve râm ra tự nhánh lá xà cừ hòa âm thuộc tiếng chặt dao của thằng tư tạo thành phiên bản nhạc ko lời hay độc nhất tôi từng nghe.

- Chừng này đầy đủ rồi mày.

Nó cắt ngang lưu ý đến và dập tắt trung khu hồn nghệ sỹ của tôi, mỉm cười bước tiến nhanh như lúc đến bỏ lại phía sau cội mít già rậm rạp vết chặt và mủ thô còn bám lại.

Thằng Tư tạm dừng trước bên Út, nó gọi một giờ đồng hồ lập tức bé dại Út nép ngay lập tức góc vườn khiêu vũ phốc ra tay vẫy vẫy. Cửa hàng chúng tôi có bộ tía người. Mà tôi chưa thấy ai như nhỏ dại Út, con gái gì trưa không chịu đựng ngủ cũng dính theo tụi đàn ông đi chích chuồn chuồn. Rặng tre đơn vị ông Sáu là nơi bè đảng chuồn chuồn kiếm tìm đậu nhiều nhất, chúng dàn nhau xếp mặt hàng trên từng nhánh nhỏ, từ phải chăng tới cao. Thằng tư hướng dẫn tôi biện pháp chích thế nào để chuồn chuồn bám mủ không phai đi. Nó nhanh nhảu:

- họ thi nhau xem ai chích được nhiều hơn, tao chấp thằng An bố lần.

Tôi chép miệng:

- chắc là tao thua, tao tất cả gói kẹo nếu chiến bại tao đến tụi bây nạp năng lượng nha.

Thằng tư vặn vẹo:

- ráng mày thắng thì cấm đoán tụi tao ăn uống hả?.

Tôi lo ngại nhưng kịp thanh minh:

- Thì bọn chúng mình cùng ăn

*

Chúng tôi mau lẹ vào cuộc đua. Chốc lát thằng tứ đã chích được năm con, nhỏ Út bốn con còn tôi không được con nào. Hồi hộp băn khoăn lo lắng mồ hôi bên trên trán tôi lấm tấm, tay va vào bé nào nó cũng bay đi, tôi thì thầm nghĩ chũm này thì tôi mất đứt nhì gói kẹo rồi còn đâu. đồ dùng vã mãi tôi cũng chích được bé đầu tiên, tôi vui mắt khôn siết cảm xúc còn rộn rã hơn khi lấy điểm mười. Tôi tới trường điểm chín điểm mười ngày nào cũng có, được thầy giáo khen trước cục bộ lớp, năm nào cũng đạt giấy khen học tập sinh giỏi nhưng tôi ngán ngẩm vô cùng: do sao lại buộc phải là học sinh giỏi? nguyên nhân phải điểm chín điểm mười, chả bao gồm gì vui cả. Một dạo bước tôi quăng quật lửng bài tập vào lớp ngồi vẽ vẽ, phát âm truyện, giờ thể dục trốn tiết chạy về nhà mang kẹo cho các bạn ăn kết quả kì đó tôi bị ghi sổ đầu bài hạnh kiểm trung bình. Và tất nhiên má tôi rầy la:

- An ơi sao con hư như vậy, sao từ học sinh tốt giờ lại trở thành thế này.

Có lẽ bố mẹ kì vọng tôi quá nhưng mà chỉ tôi hiểu kì đó tôi cực kì vui.

Rất nhanh, thằng tứ chích được không ít con trong khi tôi mới được sáu con, nhỏ Út cũng được nửa túi.

- Thôi ngừng nha tụi mày. Tụi bay đếm xem được mấy con.

Thằng bốn chốt giọng.

Tôi quan sát túi chuồn chuồn vẻn vẹn sáu con, mặt rầu rĩ. Bé dại Út, thằng bốn đang đếm từng bé một, tôi nghe cho tới số tía mươi kiểu mẫu từ miệng thằng Tư, tôi thầm nghĩ tôi thảm bại rồi, mất hai gói kẹo tôi được má thưởng vày đạt học tập sinh tốt kì rồi.

Tôi thở dài:

- Tao được sáu con, tao lose rồi.

Tôi nhìn qua sang nhỏ Út, bắt gặp ánh mắt long lanh trìu mến, nó mỉm cười lộ loại răng khểnh:

- Anh An chớ buồn, new chích lần đầu được vậy là xuất sắc rồi mai kia sẽ được không ít hơn nghe anh.

Tim tôi đập thon thót vào lồng ngực, tưởng chừng dancing khỏi cơ thể rơi xuống mặt đất rồi chạy đi đâu nữa tôi cũng ko biết. Út nhỏ dại lấy mất trái tim tôi. Trái tim bé xíu bỏng ngây thơ của tôi đã bị nụ cười Út giật đi mất rồi. Trái tim rơi đi, đôi chân ở lại chôn cứng, người đơ, đôi mắt bất động. Chao ôi, Út ơi là Út.

Bài viết liên quan