*
- Mong cho mình luôn đủ bình tâm để không rơi vào tuyệt vọng, luôn đủ tỉnh táo bị cắn để kiếm tìm thấy que diêm trong trời tối mịt mùng, luôn đủ sáng suốt để tự mở góc cửa khác cho bản thân mình khi một cửa nhà nào này đã khép lại.
Cậu tuổi teen trẻ chia sẻ kinh nghiệm 'đổi đời' của mình, tuyệt kỹ chỉ...
Chỉ lúc dám phá vỡ số lượng giới hạn của bạn dạng thân, các bạn mới có cơ hội...

Một ngày như bao ngày, Bernie Marcus, 49 tuổi, xách dòng cặp thân quen đến doanh nghiệp làm việc. Hơn hai mươi năm làm nghề đầy cần cù và tận tâm, ông mới rất có thể ngồi vào chiếc ghế người cai quản nghiệp vụ như hôm nay. Chỉ cần tiếp tục cống hiến thêm 11 năm nữa, ông hoàn toàn có thể yên vai trung phong nghỉ ngơi cùng nhận lương hưu của mình. Nhưng ông chưa khi nào nghĩ rằng, ngày hôm ấy lại là ngày sau cùng mình thao tác nơi đây…

“Ông đã bị sa thải”.

Bạn đang xem: Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra

“Tại sao chứ? Tôi đã làm những gì sai?”, Bernie Marcus nặng nề hiểu.

“Không, ông không tồn tại lỗi gì cả. Chỉ nên vì công ty đang trở nên tân tiến rất ì ạch, ban giám đốc quyết định phải đào thải bớt nhân sự. Chỉ vậy thôi”.

Như vậy là, đang xuất phát từ 1 người quản lý, Bernie Marcus đã trở thành một kẻ thất nghiệp. Hệt như bao người thất nghiệp không giống trong thành phố, chi tiêu sinh hoạt cùng ti tỉ khoản chi nặng năn nỉ đổ xuống vai buộc ông phải tìm kiếm cho doanh nghiệp nguồn sinh kế mới. Vào khoảng thời gian đó, ông thường tới Los Angeles, một quán cà phê ven con đường và ngồi vài tiếng đồng hồ để giải toả trung khu trạng chán chường, sự hoang mang lo lắng và áp lực khủng khiếp về tinh thần.

Rồi một ngày, ông gặp lại người bạn cũ – Arthur Blank, bạn đồng nghiệp cũng từng làm cai quản ở doanh nghiệp cũ của ông với hiện đã biết thành sa thải. Nhị người yên ủi nhau và cùng xem xét về tương lai.

“Này, tại sao chúng ta không tự thành lập và hoạt động doanh nghiệp riêng?”

Ý nghĩ về này như ngọn lửa thốt nhiên loé lên trong Bernie Marcus, thổi bùng lên mê say và cầu mơ từng bị đè nén vào ông. Bởi vì vậy, hai fan đã lên kế hoạch thành lập một doanh nghiệp chuyên hỗ trợ dụng cầm và dịch vụ xây dựng ngay lập tức tại quán coffe này.


Hai cựu cai quản thất nghiệp đã xây đắp một kế hoạch cách tân và phát triển cho doanh nghiệp với phương châm “giá thành thấp nhất, dịch vụ xuất sắc nhất”. Sau này, đây đã trở thành một doanh nghiệp nội thất gia đình nổi tiếng trên Mỹ (tên tiếng Anh là American home Storage Company) và kế tiếp là trên toàn ráng giới.

Bạn thấy không, kỳ tích của American trang chủ Storage Company đã bắt đầu bằng một lời nói vào mùa xuân năm 1978: “Ông bị sa thải!”.

Xem thêm: Các Bài Viết Về Tình Hữu Nghị Việt Lào, Quan Hệ Việt

Bernie Marcus đang mất hai mươi năm để phát triển từ một công ty nhỏ ít người biết đến thành một doanh nghiệp nằm trong danh sách Fortune 500 với khối hệ thống 775 cửa ngõ hàng, 150.000 nhân viên cấp dưới và doanh thu hàng năm là 30 tỷ đô la, từng bước trở thành cái brand name sáng vào ngành bán lẻ toàn cầu.

Bernie Marcus (trái) và Arthur Blank (phải).

Đúng vậy, “Bạn bị sa thải” chắc hẳn rằng là câu nói chúng ta chẳng hề hy vọng nghe vào đời, nhưng chủ yếu câu nói này đang làm chuyển đổi cuộc đời của Bernie Marcus với Arthur Blank. Nếu không bị sa thải, họ đang không khi nào nghĩ cho tới việc thành lập và hoạt động một doanh nghiệp lưu trữ đồ gia dụng gia dụng. Nếu không trở nên sa thải, họ đã chỉ phụ thuộc tiền hưu trí các tháng và mãi sống như vậy cho tới hết đời.

Cuộc sống là một trong những hành trình dài với tương lai luôn là một “ẩn số”. Hoàn toàn có thể bạn đã nghe cho tới câu nói: “Khi thượng đế đóng một cánh cửa, ngài sẽ lộ diện một góc cửa khác”. Khi 1 cánh cửa ngõ đã đóng lại, hãy bước đi đừng luyến tiếc. Luôn có không ít hơn một cánh cửa vào một trong những thời điểm, toàn bộ những gì bạn phải làm là đi kiếm và mở ra cánh cửa đó.

Thực tế là có khá nhiều người sẽ hiểu sai ý nghĩa sâu sắc của thông điệp “Khi một góc cửa đóng lại, một góc cửa khác vẫn mở ra”. Khi kết thúc một cơ hội, họ ngồi ngóng xem lúc nào cơ hội khác mới tới. Nhưng hóng mãi, họ bực tức thấy rằng té ra chẳng có thời cơ mới nào, và họ trách Thượng đế sao vẫn chưa xuất hiện thêm cho họ một “cánh cửa”.

Câu nói trên thật dễ gây hiểu lầm. Tín đồ thoạt nghe sẽ tưởng rằng ông trời ắt sẽ biết cách bằng vận mọi thứ, nếu như như khu vực này chúng ta bị thiếu vắng thì chỗ kia sẽ được bù đắp. Nhưng không hẳn vậy. Giả dụ như suy ngẫm sâu xa hơn, ta vẫn thấy việc của trời chỉ là nói cho mình biết rằng bạn có một ô cửa mà thôi. Còn việc đi kiếm và mở ô cửa đó là của bạn. Có biến tia sáng sủa của hi vọng thành thành công xuất sắc được tuyệt không, trả toàn nhờ vào nỗ lực của bạn!

Mong cho chính mình luôn đủ bình tĩnh để không rơi vào tuyệt vọng, luôn luôn đủ tỉnh táo apple để tra cứu thấy que diêm trong trời tối mịt mùng, luôn đủ sáng suốt để tự mở cửa nhà khác cho bản thân khi một cánh cửa nào này đã khép lại.